Recent Posts

Tôi muốn dừng cưới với người bạn trai hay 'trêu hoa ghẹo nguyệt'

Tôi và anh yêu nhau đã được 3 năm, anh 30 tuổi còn tôi 22. Hiện nay, chúng tôi đều làm việc tại TP HCM và đã nhiều lần quan hệ với nhau. Anh là người chu đáo, rất yêu thương và chiều chuộng tôi. Anh thường xuyên xuống phòng giúp tôi nấu nướng giặt giũ, lúc tôi bệnh anh luôn ở bên lo lắng và chăm sóc, khi tôi gặp khó khăn anh cũng giúp tôi nhiều về tiền bạc. Cả ba mùa Tết anh đều dắt tôi về nhà ba mẹ, anh chị em của anh để ra mắt và chúc Tết (tôi là người đầu tiên anh dẫn về), đồng thời cũng nhiều lần anh qua thăm gia đình tôi. Người nhà anh quý tôi và thúc giục hai đứa cưới, nhất là bác gái, có lần bác hỏi tôi: “Hai đứa tính khi nào cưới để bác còn biết chuẩn bị vàng”. Tôi rất mừng vì điều đó nhưng tôi luôn trăn trở một điều, suốt thời gian yêu nhau anh thường xuyên lên mạng xã hội tán tỉnh nhiều người con gái khác, người thì: “Dạo này em đẹp quá, khi nào rảnh cà phê với anh nha”, người lại: “Em đi du lịch ở đâu đó, sao không rủ anh đi cùng”, kèm theo đó là các nhãn dán thể hiện cảm xúc.

Tôi nói anh đừng nói chuyện như thế với những người con gái khác, anh giải thích chỉ là bạn bè nói chuyện xã giao thôi nhưng cũng hứa nếu tôi không thích thì anh sẽ không làm vậy nữa. Vài tháng sau anh lại tiếp tục, rồi lại hứa hẹn. Cách đây không lâu, tôi biết anh say nắng một chị bạn của anh, hầu như tất cả status và hình ảnh của chị ấy anh đều like với bình luận (anh hiếm khi như vậy với ai), còn gọi chị ấy bằng một nickname riêng và thường xuyên khen ngợi chị, có hôm 2h sáng anh vẫn nhắn tin cho chị. Tôi hỏi, anh cũng giải thích chỉ là bạn, hôm đó chị làm ca đêm, thấy nick còn sáng nên hỏi thăm.

Chúng tôi quen nhau cũng là do lên mạng xã hội thấy cùng quê nên bắt chuyện, gặp gỡ rồi dần dần yêu nhau. Nhiều bạn bè nói anh trước đây lăng nhăng lắm, có khi cùng lúc quen hai người. Tôi từng nhiều lần nói chia tay nhưng anh năn nỉ, tôi lại bỏ qua. Giờ tôi không biết phải làm như thế nào để anh bỏ cái tính hay trêu hoa ghẹo nguyệt đó nữa. Mong độc giả cho tôi lời khuyên.

Loan

Cưới xong tôi như biến thành quỹ dữ vì vợ không biết nhịn

Tôi là một người đàn ông sinh ra trong gia đình có nề nếp, khá độc lập và trưởng thành. Tốt nghiệp đại học tôi có một công việc ổn định trong cơ quan nhà nước. Mọi người nhận xét tôi vui tính, dễ gần, dễ nhìn, đôi lúc có phần nhăn nhở. Tôi vừa lấy vợ, một cô gái rất biết chăm lo cho gia đình và xinh đẹp.

Mỗi ngày đi làm về gặp vợ, chúng tôi lại tíu tít đùa giỡn không biết chán, chẳng bao giờ phải lo nghĩ. Tuy nhiên, tôi cực kỳ nóng tính với vợ. Từ khi yêu nhau, mỗi lần nóng giận tôi như xoay ngược 180 độ, có thể rủa xả, dùng lời lẽ cay độc mạt sát vợ không thương tiếc, thậm chí chửi bới cô ấy là chuyện bình thường. Nhìn khuôn mặt và cách tôi đối xử với vợ hàng ngày chắc không ai có thể tưởng tượng được con người tôi lúc ấy. 

Vợ tôi rất lỳ, sinh ra trong một gia đình cũng khá giả, nề nếp, được nuông chiều từ bé nhưng cô ấy biết điều và chăm lo cho gia đình, tuy chỉ có khuyết điểm rất lớn là khi cáu giận có thể tranh cãi tay đôi với tôi. Lấy nhau về, xung đột cứ tăng dần, có đôi khi sự chửi bới không giải tỏa được bức xúc, tôi đã thượng cẳng chân hạ cẳng tay với vợ. Tôi đánh vợ như một kẻ thù mỗi khi chúng tôi xung đột. Tôi cũng dằn vặt về những chuyện như vậy. Nhiều lần tôi nhỏ nhẹ khuyên vợ rằng lúc xích mích nên nhịn tôi chút để bớt việc bị tôi chửi rủa và đánh đập. Vợ từng ăn bao nhiêu trận đòn đến thâm tím mặt mũi chân tay, vậy mà sao cô ấy không thể thay đổi tính khí lúc tranh cãi với tôi?

Các bạn gái trước thấy tôi nóng lên là ai cũng nhịn, thậm chí vuốt ve chờ tôi hết bực rồi sau đấy hạ hồi phân giải. Từ bé đến lớn tôi chưa tát hay đánh ai, thế mà khi lấy vợ xong tôi như biến thành con quỷ vì cô ấy. Tôi đang tính làm đơn ra tòa chấm dứt cuộc hôn nhân này. Các bạn cho tôi lời khuyên.

Huân

Mỗi khi tặng quà cho bạn gái tiểu thư, tôi phải dành tiền rất lâu

Tôi là sinh viên mới ra trường, ngoại hình bình thường, gia đình cũng khá, có bạn gái quen gần 3 năm rồi. Tôi đã có việc làm nhưng lương sinh viên mới ra trường không đáng bao nhiêu. Kể về bạn gái thì tôi rất tự hào khi dẫn cô ấy ra mắt bạn bè và gia đình. Bạn gái tôi bằng tuổi, gia đình khá giả, xinh đẹp, thông minh, biết kinh doanh và biết cách đối nhân xử thế. Những năm còn đi học, chúng tôi hay cãi nhau về những chuyện vặt do không hợp. Cô ấy có cái tôi quá lớn, nghĩ mình là người có giá nên đỏng đảnh, cái gì cũng cho rằng mình đúng.

Mọi chuyện cũng qua nhanh khi tôi xuống nước làm lành. Bên cạnh đó, thời gian là sinh viên, chúng tôi hẹn hò mà em toàn quen ăn chỗ đắt tiền vì cho rằng thế mới hợp vệ sinh, tiền dĩ nhiên là tôi trả. Mỗi khi tặng quà các dịp sinh nhật hay kỷ niệm tôi phải để dành tiền từ rất lâu vì trước giờ cô ấy toàn xài đồ hiệu. Cô ấy không quen làm việc nhà vì sống trong gia đình khá giả, được cưng chiều hết mực. Bây giờ trưởng thành rồi, đến lúc tôi phải nghĩ đến chuyện lấy vợ, phải dùng lý trí hơn tình cảm. Cô ấy quá tiểu thư, ra đường phải trông xinh đẹp. Gia đình tôi khuyên lấy vợ không cần đẹp, chỉ cần biết nấu ăn và trông con là được, còn cô ấy hoàn toàn ngược lại.

Nếu bây giờ chia tay vì cô ấy có những đức tính không thể làm vợ thì 3 năm yêu nhau với những chuyện vui buồn đã trải qua tôi không nỡ. Nếu tìm người khác để lấy thì có lẽ không ai tôi yêu nhiều bằng em. Tôi định sẽ khuyên em thay đổi cách sống, nếu em bớt dùng đồ hiệu và hẹn hò bình dân như những cặp đôi khác thì chắc chắn sau này lấy em về sẽ không sợ túng thiếu, sau đó đăng ký cho em một lớp học nấu ăn. Nếu làm như vậy tôi có thể tiếp tục có em trong đời nhưng liệu em có thay đổi được tính tiểu thư đó không.

Luân

Bạn trai cứ lần lữa trong việc cưới xin


Thứ năm, 23/3/2017 | 15:11 GMT+7

Thứ năm, 23/3/2017 | 15:11 GMT+7

Năm ngoái anh có đề cập tới chuyện sẽ kết hôn trong năm nay, tôi đồng ý. Giờ anh lại nói chưa muốn cưới vì công việc chưa ổn định. 

Tôi và bạn trai đã yêu nhau được hơn 4 năm kể từ khi còn là sinh viên. Bây giờ chúng tôi đã đi làm, thu nhập tạm ổn. Năm ngoái anh có đề cập tới chuyện kết hôn trong năm nay, tôi đồng ý. Giờ anh lại nói chưa muốn cưới vì công việc chưa ổn định. Anh chỉ có ý định làm công việc này thêm vài năm nữa để kiếm vốn làm ăn nên bảo tôi chờ thêm 2 năm. Chúng tôi đã ra mắt gia đình, bố mẹ hai bên đều thúc giục. Tôi mới 25 tuổi, tuy còn trẻ nhưng so với thời gian yêu nhau cảm thấy đã tới lúc nên kết hôn, nếu cứ chờ đợi không biết có kết quả không hay lại lỡ dở tuổi thanh xuân của mình.

Gần đây tình cảm của chúng tôi không còn mặn nồng như trước, anh vô tâm và lạnh nhạt hơn, một phần vì công việc, một phần vì 2 năm trở lại đây chúng tôi yêu xa. Tôi đã trao đổi thẳng thắn với anh về suy nghĩ của mình và nói kinh tế có thể cùng nhau cố gắng được, anh lại nói chưa muốn và cần suy nghĩ thêm. Tôi nên nhìn nhận vấn đề này như thế nào và làm gì bây giờ? Xin hãy cho tôi lời khuyên.

‘;
var parentDom = $(this).parent().get(0).tagName;
var tableDom = $(this).parents(‘table’);
if(parentDom == ‘TD’ || parentDom == ‘td’)
{
tableDom.before(vneVideo).remove();
}
});
Parser.SITE_URL = base_url;
Parser.URL = js_url;
Parser.FLASH_URL = flash_url;
Parser.SITE_ID = site_id;
Parser.AUTO_PLAY = 1;
Parser.parseAll();
}
if (typeof(common.parserAdsFullScreen) != ‘undefined’) {
common.parserAdsFullScreen();
}
if (typeof(common.resizeImageDetail) != ‘undefined’) {
common.resizeImageDetail();
$(window).resize(function() {
common.delayFireOnce(1000).done(function() {
common.resizeImageDetail();
});
});
}
news_detail.shopParser();

Tôi tìm hiểu cô gái nào cũng bất thành

Tôi gần 30 tuổi rồi mà sao con đường tình duyên quá lận đận, quen được cô nào một thời gian rồi họ cũng bỏ tôi. Tôi từ miền quê nghèo miền Trung vào trong Sài Gòn học tập rồi lập nghiệp lại trong này cũng hơn 10 năm. Hồi còn học đại học, vì xác định chỉ lo học nên cũng không quen ai hết. Hồi đó tôi chỉ cắm đầu vào học để sau này kiếm được công việc phụ giúp ba mẹ và thoát cái nghèo, việc có bạn gái là cái gì đối với tôi quá xa vời, bù lại thành tích học tập của tôi tương đối tốt. Sau đó tôi cũng được qua Mỹ học rồi tốt nghiệp về nước, có công việc ổn định, thu nhập không dưới 2.000 USD/ tháng. Sự nghiệp tôi như thế cũng tạm hài lòng nên muốn tìm hiểu cô gái nào phù hợp để lập gia đình, vậy mà quá khó.

Tôi có quen vài người, họ cũng chấp nhận đi chơi, cà phê, ăn uống được vài bữa đầu; sau đó luôn tìm cách tránh mặt, không muốn tiếp tục mối quan hệ nữa. Nhìn lại bản thân, tôi thấy cũng đâu quá tệ, ngoại hình cũng không đến nỗi mặc dù chỉ cao hơn 1,6m; không hút thuốc, không nhậu nhẹt, không nói tục, giao tiếp tốt với mọi người, sống tự lập từ nhỏ, công việc thu nhập khá và tôi dự định làm nhà rồi mua xe sắp tới. Tôi chỉ muốn tìm một cô gái bình thường, nếu thấy hợp thì tiến tới hôn nhân rồi có con cái. Mới đây tôi có quen một cô gái nhỏ hơn 6 tuổi, sống gẫn chỗ tôi. Lúc đầu có vẻ cô đó còn chủ động làm quen, gặp gỡ tôi, tôi thấy có chút cảm tình nên nói chuyện rồi rủ đi chơi, ăn uống được mấy bữa. Sau đó tôi có rủ thêm vài lần nữa nhưng cô ấy tìm mọi lý do từ chối, tôi đành buông bỏ. Chắc có lẽ duyên số của tôi trốn đâu xa xôi quá mà giờ này vẫn chưa xuất hiện nữa. Tôi cũng đành chấp nhận cái duyên mình chưa tới, giờ chỉ tập trung sự nghiệp, còn duyên chắc phải chờ đợi vậy.

Duy

Tôi bắt con đi bán hết 10 chiếc vé số mới cho ăn cơm

Hôm nay tôi nghỉ làm để dạy con. Con trai tôi là cháu đích tôn của 2 bên nội ngoại nên rất được cưng chiều. Được chăm kỹ quá nên con khó ăn khó ngủ, giờ 6 tuổi chỉ được 18 kg, sáng nào đi học cũng khóc lóc, mặt nặng mày nhẹ, điểm lẹt đẹt. Con ăn và học tôi đều phải năn nỉ. Tôi làm kinh doanh nên tiếp khách và đi lại nhiều, nhưng làm mẹ phải chịu trách nhiệm dạy con nên cố gồng mình, mệt mỏi vô cùng. Chồng là giáo viên lương không ổn định nên tôi không dám nghỉ làm để chuyên tâm dạy dỗ con, cảm giác không việc gì xong nên nhiều lúc hoang mang và bi quan.

Thường ngày tôi dậy sớm chuẩn bị đồ ăn sáng cho con, ủi đồ, kiểm tra cặp, kêu con dậy vệ sinh cá nhân rồi ăn sáng, kêu chồng dậy chở con đi học. Vậy thôi mà sáng nào tôi cũng phải  năn nỉ, con thì bực bội gầm gừ, lẩm bẩm con ghét mẹ, chồng lăn qua lăn lại ôm gối ngủ, mặt mày cáu gắt, đến lúc con mặc đồ xong hết mới lồm cồm dậy thay đồ làm con nhiều khi trễ học. Nhiều khi chịu hết nổi tôi phải quát lên thì chồng con mới chịu im, tôi đi làm mà tâm trạng rất nặng nề, chán nản.

Sáng nay tôi đã quyết định cho con nghỉ học, chở ra ngoài mua 10 tờ vé số và đưa cho con bảo đi bán hết mới được ăn cơm, vì không học thì không thể làm được gì. Bé rất hoảng hốt, khóc to, xin lỗi mẹ, người ngoài tò mò, hỏi thăm rồi khuyên can nhưng tôi vẫn cương quyết làm bé rất sợ. Tôi có giận quá mất khôn làm tổn thương con không? 

Hoài

Có nên cưới người có cái tôi quá cao

Tôi 22 tuổi, sinh viên năm cuối, anh hơn tôi 4 tuổi, là nhân viên văn phòng. Tôi ở tỉnh lên, còn anh ở thành phố. Chúng tôi quen nhau 3 năm trước khi tôi lên Sài Gòn học. Anh không hút thuốc, không thích nhậu nhẹt dù uống được rất nhiều, chỉ lâu lắm người lớn mời hoặc dịp có ý nghĩa anh mới uống đôi ly. Anh không phải kiểu người có thể bị khích và ép uống được. Anh cũng không tụ tập bè bạn, chỉ quấn lấy người yêu. Anh rất yêu tôi, tôi có thể cảm nhận được điều đó dù biết mình không phải mẫu người của anh, cũng không có gì nổi trội hơn anh hay những cô gái từng yêu anh.

Anh nhìn điển trai, rất được các nàng để ý nhưng lại không gái gú, nhắn tin hay kết bạn lung tung trên mạng xã hội, điện thoại anh gần như chỉ có tương tác với tôi. Anh kiếm ra tiền giỏi, từ lúc yêu nhau gần như anh lo cho tôi mọi thứ. Chính anh cũng là người dạy tôi rất nhiều trong việc học và làm thêm để có thu nhập và kinh nghiệm. Anh nấu ăn ngon, chiều nào đi làm về cũng qua phòng tôi chuẩn bị bữa tối rồi hai đứa cùng ăn. Bình thường, anh rất chiều chuộng tôi, tôi muốn bất cứ điều gì anh cũng đáp ứng. Từ trước giờ, không một ngày lễ, kỷ niệm nào anh bỏ sót, lại luôn tạo bất ngờ cho tôi. Những lúc tôi buồn, anh luôn làm tôi vui bởi sự trẻ con vô tư. Trong anh như có hai con người hiện diện, một người chín chắn và trưởng thành, một người như đứa trẻ. Anh hài hước, tốt bụng, rất được lòng mọi người.

Anh có một tính xấu mà 3 năm qua không sửa được. Khi chúng tôi cãi nhau, anh hay im lặng, đến mức khiến tôi nổi cáu. Anh giận dù đó là lỗi của ai. Có khi anh biết là lỗi của mình vẫn giận tôi và không bao giờ chịu xuống nước trước. Ngày thường anh cưng chiều tôi bao nhiêu thì khi cãi nhau anh lại lạnh lùng bấy nhiêu. Chỉ đến khi tôi dọa làm gì đó anh mới chịu nói chuyện nhưng cũng không xin lỗi, chỉ là vì anh sợ tôi xảy ra chuyện gì nên mới thế. Tôi biết anh dù im nhưng vẫn lén theo phía sau để xem tôi làm gì hay như thế nào. Điển hình là anh hay nhờ bạn bè giả vờ hỏi xem tôi đang làm gì hay rủ tôi đi chơi để không phải buồn. Có điều cái tôi của anh quá lớn, đến nỗi dù anh có thương tôi cũng không chịu nhận sai. Anh từng nói khi ‘cạch’ ai rồi cho dù sắp chết cũng không nhận sự giúp đỡ từ người đó. Sau khi làm lành anh nói sẽ cố gắng bình tâm hơn để không làm tôi buồn, rồi đâu lại vào đó.

Đối với mọi chuyện xảy ra, anh luôn chín chắn, bình tĩnh giải quyết, cũng vì thế tôi mới yêu. Vậy mà cứ cãi nhau với tôi, anh luôn nổi nóng lên như vậy. Tôi và anh liệu có nên tiến đến hôn nhân không? Đối với tôi, xác định hôn nhân thì mới quen tiếp, còn không nên chia tay sớm. Lúc nào tôi cũng phải năn nỉ anh khi cãi nhau, xin lỗi anh dù bản thân không hề sai. Phải làm gì để anh thay đổi tính cách này?

Duyên

Bạn gái bảo 'Thà khóc trong xe hơi còn hơn cười sau xe máy'


Thứ ba, 21/3/2017 | 10:04 GMT+7

Thứ ba, 21/3/2017 | 10:04 GMT+7

Bạn gái quen được anh giám đốc trẻ, tôi níu kéo và gợi lại những kỷ niệm xưa thì em nói: “Em chán cuộc sống nghèo lắm rồi”. 

Sau 5 năm yêu nhau với những khó khăn, trở ngại chúng tôi cùng vượt qua thì giờ bạn gái mới quen được anh giám đốc trẻ. Tôi níu kéo và gợi lại những kỷ niệm xưa thì cô ấy nói: “Thà em khóc trong xe hơi còn hơn cười sau xe máy. Em chán cuộc sống nghèo lắm rồi”. Tôi đau lòng quá, có nên buông bỏ hay cố làm cho em hiểu ra vấn đề và quay về?

Thịnh

* Tòa soạn mở chuyên mục “Hỏi nhanh đáp nhanh” trên Tâm sự. Mời độc giả gửi câu hỏi ngắn về địa chỉ: tamsu@vnexpress.net để được tư vấn nhanh nhất. 

‘;
var parentDom = $(this).parent().get(0).tagName;
var tableDom = $(this).parents(‘table’);
if(parentDom == ‘TD’ || parentDom == ‘td’)
{
tableDom.before(vneVideo).remove();
}
});
Parser.SITE_URL = base_url;
Parser.URL = js_url;
Parser.FLASH_URL = flash_url;
Parser.SITE_ID = site_id;
Parser.AUTO_PLAY = 1;
Parser.parseAll();
}
if (typeof(common.parserAdsFullScreen) != ‘undefined’) {
common.parserAdsFullScreen();
}
if (typeof(common.resizeImageDetail) != ‘undefined’) {
common.resizeImageDetail();
$(window).resize(function() {
common.delayFireOnce(1000).done(function() {
common.resizeImageDetail();
});
});
}
news_detail.shopParser();

16 năm tôi hạnh phúc với người chồng 'number one'

Tôi viết dòng chia sẻ này đến với mọi người nhân ngày Quốc tế hạnh phúc 20/3. Đến giờ sau 15 năm tròn tôi vẫn nhớ như in câu hỏi của cô nữ y tá phụ khám cho tôi sau khi sinh con đầu lòng được một tháng: “Trong cuộc sống, nếu có việc cần tâm sự, chia sẻ hay hỏi ý kiến thì chị sẽ nói với ai. Mẹ ruột, chị gái, bạn thân hay một người nào đó”. Tôi đã không ngần ngại mà trả lời: “Đối với chị, người đó là chồng”. Tôi nhìn thấy chút ngỡ ngàng trên khuôn mặt cô y tá. Sau này tôi biết được, câu trả lời của mình khác biệt với hơn 200 người phụ nữ có gia đình mà bệnh viện khảo sát để phục vụ công tác tư vấn tâm lý sau khi sinh cho các bà mẹ.

Thật sự, chặng đường vợ chồng tôi bên nhau chỉ mới 16 năm nhưng đã sống đúng nghĩa là bạn đời với sự trân quý, yêu thương, sẻ chia, tôn trọng và hòa hợp. Anh hơn tôi 5 tuổi và là tuýp người ít nói, chân thành, sâu sắc; còn tôi sôi nổi, cá tính và thẳng thắn. Với hai tính cách khác biệt ấy, suốt ba năm yêu nhau chúng tôi cũng nhiều lần tưởng chừng phải buông tay, rồi dần dần cả hai đều nhận ra mình cần điều chỉnh để vun đắp cho nhau. Thế rồi tôi giúp anh cởi mở hơn, chủ động chia sẻ những suy nghĩ của mình, còn anh giúp tôi đằm thắm hơn, biết lắng nghe và nhường nhịn. Cứ thế 16 năm trôi qua, cuộc sống hôn nhân của chúng tôi cứ như mới bắt đầu.

Chúng tôi đã sinh được hai con, một bé trai 15 tuổi và bé gái 10 tuổi. Dù rất vất vả vì vợ chồng vốn đều là dân tỉnh lên TP HCM lập nghiệp nhưng may mắn luôn giúp đỡ và chia sẻ với nhau từ chuyên môn, việc nhà đến đối nhân xử thế, vì vậy mọi việc đều ổn. Có giai đoạn anh chấp nhận lùi lại giúp tôi việc chăm sóc con cái, dành thời gian cho gia đình để tôi phấn đấu cho công việc của mình; rồi tôi lại lui lại chăm lo gia đình để anh phát triển sự nghiệp. Chúng tôi cứ như đôi bạn cùng tiến, từng bước bên nhau để đến giờ cả hai đều có công việc tốt, thỏa mãn đam mê cùng thu nhập cao.

Chúng tôi xác định không thuê người giúp việc mà vợ chồng, con cái cùng nhau làm việc nhà, cùng nấu ăn, làm vườn, đọc sách, đàn hát… để gắn kết yêu thương và chia sẻ trách nhiệm. Hai con tôi giờ đã tự lập hoàn toàn và cũng là đôi bạn thân của nhau. Đến bây giờ, sau 16 năm, nếu cô y tá năm xưa có hỏi lại câu hỏi ngày nào thì câu trả lời của tôi vẫn không thay đổi. Chồng là bạn đời tin cậy để tôi chia sẻ mọi miềm vui, nỗi buồn, khó khăn, hạnh phúc trong cuộc đời này. Đường đời vẫn còn dài nhưng tôi trọn niềm tin yêu, tay trong tay cùng anh bước tới. Cám ơn chồng yêu, người bạn đời số một của vợ.

Ngân

Một năm rồi tôi vẫn nhớ cảnh chờ chồng và bồ vào khách sạn

Tôi là tác giả của bài viết: “Chờ chồng và nhân tình hai tiếng ở khách sạn” cách đây gần một năm. Trước hết tôi xin chân thành cảm ơn quý độc giả đã an ủi cũng như cho những lời khuyên chân thành. Tôi đã chọn cách tha thứ vì nghĩ mình cố gắng một chút thì con sẽ có cả ba lẫn mẹ. Nhưng các bạn ơi, chưa bao giờ tôi quên được giây phút đó, nó đau tới quặn lòng, tôi sống mà không còn lòng tin, rất khổ tâm dù đã cố gắng để quên, chỉ sống vì con, loại bỏ ra khỏi suy nghĩ nhưng không được. Vì bắt quả tang chồng với nhân tình đi khách sạn ngày thứ 7 nên hàng tuần cứ đến ngày đó tôi cố gắng giữ chồng mình ở nhà, nói anh đi đâu các ngày trong tuần cũng được, mong thứ bảy thì anh đừng đi. Chồng tôi vẫn vô tâm mặc dù công việc của anh không quan trọng phải đi ngày thứ 7.

Tôi cảm thấy mệt mỏi khi phải sống như vậy, nếu như ngày đó dứt khoát chia tay thì có lẽ bây giờ tôi sống khỏe về tinh thần hơn. Những ai đang bị phản bội xin hãy khoan tha thứ vì thực chất khi xảy ra chuyện họ sẽ hứa đủ điều để mong được tha thứ, khi được tha thứ rồi họ lại nghĩ họ là vua, là đàn ông ai cũng vậy và được tha thứ là chuyện bình thường. Chính chồng tôi cũng đang có suy nghĩ như vậy chứ không hề biết quý trọng gia đình như tôi đã nghĩ. Anh không thay đổi gì, vẫn đi sớm về muộn, vẫn bạo lực và vũ phu, tôi nghĩ tính lăng nhăng của chồng vẫn còn nhưng không muốn tìm hiểu nữa vì thực sự rất đau.

Giờ tôi chỉ muốn sống và coi như không có sự hiện diện của chồng, sống vì con thôi nhưng sao khó quá. Ai từng trải qua tôi xin nhận những lời chia sẻ.

Hòa

Yêu say đắm chị đồng nghiệp có chồng con hơn tôi 6 tuổi

Tôi, sinh viên mới ra trường, cô đơn nhiều năm, hành trang chẳng có gì ngoài mớ kiến thức chuyên môn về máy tính. Chị hơn tôi 6 tuổi nhưng vóc dáng nhỏ nhắn, xinh đẹp, rất mực hiền lành, là gái đã có chồng con. Chúng tôi cùng làm việc tại một công ty công nghệ, thuộc một tập đoàn lớn tại Việt Nam. Chị vừa bị chồng phản bội, cả 2 không còn sống với nhau nhưng vẫn đang là vợ chồng hợp pháp. Chị làm trưởng nhóm nghiệp vụ, tôi làm nhân viên lập trình. Chúng tôi thường xuyên phải di chuyển, hoặc sang ngồi làm việc trực tiếp tại cơ quan của khách hàng. Suốt thời gian đó, tôi và chị luôn làm việc gần nhau. Tôi thường đưa chị từ công ty đến cơ quan khách hàng, rồi chiều về lại đưa chị về công ty.

Dần dần, tôi có cảm tình với chị. Mặc dù chị đã có một con nhưng đối với tôi chị đẹp, trẻ hơn tuổi nhiều lắm. Chị đằm thắm, đúng kiểu phụ nữ công sở. Chị hiền lành, nói chuyện thân thiện với tôi như một người đồng nghiệp lâu năm. Chị tâm sự chuyện cuộc sống, gia đình, chuyện chồng phản bội, chị một mình nuôi con. Tôi không thể hiểu sao chồng chị lại bỏ một người phụ nữ như chị. Có lẽ vì những năm tháng cô đơn kéo dài, cộng thêm thời gian gần chị, tôi nảy sinh tình cảm lúc nào không hay.

Chiều hôm đó, sau buổi làm việc, chúng tôi ngồi tổng hợp lại, chỉ có tôi và chị trong phòng họp của khách hàng tôi mới thổ lộ tình cảm. Tôi nói với chị rằng biết chuyện tình cảm này sẽ chẳng đi đến đâu vì chị đã có con, còn tôi chỉ là một thằng cô đơn thiếu thốn tình cảm, mới có công việc tạm gọi là ổn định, làm sao có thể lo được cho mẹ con chị ở thời điểm này. Có điều tôi không thể nào che đậy được cảm xúc của mình. Tôi ngồi sát lại chị, cầm tay, tay kia ôm cổ, ghì chặt và hôn chị. Chị dường như bị bất ngờ nhưng không kịp phản ứng. Sau cái hôn vội vã, chị đẩy tôi ra, không tát như tôi nghĩ, có lẽ vì chị rất hiền. Chị quay đi, nét mặt thể hiện gì đó có phần tức tức, rơm rớm. Tôi không thể nào quên được hình ảnh khuôn mặt ấy nhiều ngày sau.

Thời gian sau đó ở công ty, chị luôn tránh tôi. Tôi hiểu rằng chị không muốn tiếp xúc với tôi nữa, chị chỉ cố làm việc cùng tôi cho xong. Chị rất giữ khoảng cách, tôi không còn được đưa chị sang khách hàng, mỗi người đi riêng một xe. Tôi như người mất hồn, không thể nào tập trung công việc, cuộc sống. Tôi không biết làm sao với thứ tình cảm của mình, tôi rất buồn.

Khoa

Vì ghen tuông mù quáng mà tôi đã đánh mất em

Tôi và em biết nhau từ lúc còn trẻ. Nhà tôi và nhà em cách nhau 4km. Lớn lên chúng tôi mỗi người đều có gia đình riêng. Hàng ngày, tôi thấy em đưa con trai đi học. Nhiều năm trôi qua, tôi vẫn thấy như thế nên thắc mắc là sao không thấy chồng em đưa con đi học. Hôm ấy, tôi thấy em loay hoay bên chiếc xe không nổ, tôi lại sửa dùm, cuối cùng lấy cái bu-gi gắn vào xe của em. Hôm sau, em mua cái bu-gi mới lại trả cho tôi và nói lời cảm ơn. Tôi hỏi thăm em về gia đình mới biết em đã ly dị chồng khi con trai được 6 tuổi.

Hàng ngày, tôi ra bến để chạy xe ôm, thấy em đưa con đi học rồi đi dạy. Em là cô giáo mầm non. 10 năm sau tôi cũng ly dị vợ. Tôi và em dành tình cảm cho nhau, chúng tôi vượt qua giới hạn. Ngoài đi dạy em còn làm hội trưởng hội từ thiện, công việc rất nhiều. Tôi và mẹ rất quý mến em. Tôi muốn cưới nhưng em chưa đồng ý, lúc này tôi 40 tuổi còn em 35. Con của em học đại học và đã đi làm ở TP HCM , em nói chưa cho con biết chuyện, khi nào con lập gia đình thì em mới nói. Hàng ngày em thui thủi một mình, ăn uống thất thường nên tôi thường mua điểm tâm cho em, đôi lúc còn làm đồ ăn cho em nữa. Chúng tôi thường đi du lịch trong nước và nước ngoài, em đăng ký qua mạng nên tiền tour em kêu tôi mỗi người đóng một nửa.

Công chuyện của em rất nhiều, thời gian dành cho tôi rất ít. Em khá xinh, hồn nhiên, vui vẻ, nói chuyện dễ nghe khiến ai cũng quý mến. Tôi không biết công việc cụ thể của em nên xin được gia nhập vào hội từ thiện đó. Em rất vui và hướng dẫn tôi gia nhập, từ đó chúng tôi thường đi công tác chung. Tôi đề nghị chở em đi nhưng em từ chối, bảo đi xe riêng. Ở hội, em xem tôi như mọi người nên không ai biết tình cảm của hai đứa. Tức giận vì em có thời gian nói chuyện với bạn mà không có thời gian đi uống nước với tôi, tôi trách em rất nhiều. 

Một hôm, thấy em đang họp trong hội, tôi ở ngoài đợi hơn 45 phút em ra về, tôi chạy theo em mời vào quán nước, em nhức đầu. Tôi và em chạy xe song song, tôi năn nỉ em uống nước nhưng em từ chối và vẫn chạy xe. Tôi tức giận nên nói: “Em lợi dụng anh”. Cũng nói thêm, trong thời gian quen, tôi mua cho em chiếc nhẫn vàng. Mỗi khi em nhờ tôi mua gì em đều trả tiền, chỉ có tôi mua tặng thì em nhận. Tổng cộng tôi cho em một triệu đồng tiền mặt, 2 cái áo sơ mi, đi uống nước thì tôi trả, đi chơi xa thì mỗi người trả một nửa. Nghe tôi nói như thế, em nhìn tôi rồi vẫn chạy đi, tôi tức quá chửi: “Mày là cave chứ thanh cao gì”. Em ngạc nhiên, tròn mắt nhìn tôi rồi cúi mặt chạy xe. Tôi chạy ép xe của em vào lề, buộc em dừng xe. Em hốt hoảng biến sắc nhìn tôi như van xin. Tôi nói: “Mày muốn tao ép xe té chết mày không”. Em vừa khóc vừa để tay lên ngực tôi mếu máo nói: “ Xin anh bớt giận, cho em về, ngày mai mình đi uống nước rồi nói chuyện nhé anh”. Lúc ấy tôi không còn suy nghĩ được gì nên nói: “Tao và mày chấm dứt từ hôm nay”. Tôi chạy xe đi và em cũng chạy về.

Ba tháng sau, tôi rất nhớ em, thấy mình suy nghĩ nhiều và quá nóng nảy nên nhắn tin và điện thoại cho em để xin lỗi. Em không nghe máy và cũng không trả lời. Đi chợ, em không nhìn tôi. Hơn một năm trôi qua, tôi rất nhớ em, đã đến nơi em làm để năn nỉ và nhận lỗi, những lần đầu tôi năn nỉ thì em khóc nhưng tuyệt nhiên không tha thứ cho tôi. Sau này em không cho tôi cơ hội nữa. Khi có người thì em trả lời tôi vài câu nhưng khi có một mình tôi là em chẳng nói gì. Đi đường gặp mặt em không nhìn tôi, không cho tôi cơ hội. Tôi phải làm gì để em bỏ qua và nói chuyện với tôi đây?

Thịnh

Vợ vượt giới hạn với rất nhiều người có quyền, chức

Theo nhận xét của nhiều người thì vợ tôi khá đanh đá. 10 năm chung sống chúng tôi có 2 con trai, một đứa 9 tuổi và một đứa 3 tuổi. Chúng tôi đến với nhau không phải bằng tình yêu mà vì tình đồng hương, cùng thôn với nhau, hoàn cảnh lại khó khăn nên dựa nhau mà sống. Mấy năm đầu khó khăn chúng tôi cùng lo toan kinh tế, gánh vác việc chung. Rồi khi có điều kiện khá giả, vợ tôi có cơ hội đi đây đi đó, nhiều mối quan hệ, nhiều thời gian đi lại và có lý do để không về nhà.

Rồi một ngày định mệnh tôi vô tình cầm điện thoại của vợ thì thấy có tin nhắn đến, máy bị khoá nhưng vẫn hiển thị nội dung tin nhắn. Chưa kịp đọc thì vợ giằng lấy, một cuộc giằng co căng thẳng, sau cùng vợ tôi nhận đã có tình cảm, trái tim rung động với người khác, một người có địa vị xã hội. Toàn bộ tin nhắn yêu đương, tình cảm như vợ chồng của vợ dành cho người kia mà suốt 10 năm tôi không bao giờ nhận được. Tôi đuổi em đi nhưng em cầu xin, xin lỗi. Nghĩ thương con nên tôi tạm thời theo dõi, nhưng đau lòng là lại biết vợ vẫn hết mực yêu người tình có địa vị kia.

Trong cuộc nói chuyện với người ấy, vợ nói không yêu tôi, không xem tôi là chồng mà chỉ coi là chốn đi về bình yên. Cũng từ đây tôi tìm lại toàn bộ mối quan hệ của vợ thì một sự thật khủng khiếp bên trong. Vợ tôi có rất nhiều mối quan hệ vượt giới hạn với những người có quyền, có chức. Tôi phải làm gì đây? Ly dị hay kiện vợ để hết đường làm hại gia đình người khác, kiện thì con tôi ra sao? Xin mọi người cho một lời tâm huyết.

Nghĩa

Cứ 30 phút chồng mở điện thoại một lần từ khi hẹn hò với tình cũ


Thứ sáu, 17/3/2017 | 08:17 GMT+7

Thứ sáu, 17/3/2017 | 08:17 GMT+7

Tôi nói ra thì anh gào lên bảo vợ chồng không tin tưởng nhau rồi tiếp tục như vậy.

Chúng tôi yêu nhau 6 năm sau đó làm đám cưới và giờ đã được 15 năm, có một bé 14 tuổi. Trước khi yêu tôi, anh có quen một người bằng tuổi nhưng lại chọn tôi sau khi chia tay cô ấy. Tôi không quan tâm chuyện cũ nhưng mới đây phát hiện 2 người hẹn hò qua mạng xã hội hàng ngày mặc dù cô ấy đã có chồng và 2 con gái. Tôi suy sụp hoàn toàn, mất niềm tin với anh.

Tôi phải làm gì đây khi anh luôn tắt chuông điện thoại và mở máy liên tục xem cái gì đó, khoảng 30 phút lại mở một lần làm tôi rất khó chịu. Tôi nói ra thì anh gào lên bảo vợ chồng không tin tưởng nhau rồi tiếp tục như vậy. Tôi thật sự bế tắc, xin mọi người cho tôi lời khuyên. Chân thành cảm ơn.

Giang

‘;
var parentDom = $(this).parent().get(0).tagName;
var tableDom = $(this).parents(‘table’);
if(parentDom == ‘TD’ || parentDom == ‘td’)
{
tableDom.before(vneVideo).remove();
}
});
Parser.SITE_URL = base_url;
Parser.URL = js_url;
Parser.FLASH_URL = flash_url;
Parser.SITE_ID = site_id;
Parser.AUTO_PLAY = 1;
Parser.parseAll();
}
if (typeof(common.parserAdsFullScreen) != ‘undefined’) {
common.parserAdsFullScreen();
}
if (typeof(common.resizeImageDetail) != ‘undefined’) {
common.resizeImageDetail();
$(window).resize(function() {
common.delayFireOnce(1000).done(function() {
common.resizeImageDetail();
});
});
}
news_detail.shopParser();

Bạn trai dọn ra nhà nghỉ sống khi tôi đòi đến thăm nhà chị anh


Thứ năm, 16/3/2017 | 15:31 GMT+7

Thứ năm, 16/3/2017 | 15:31 GMT+7

Vừa qua tôi muốn anh giới thiệu tôi với nhà chị anh, bạn bè anh, nhưng qua một đêm suy nghĩ anh quyết định chuyển ra nhà nghỉ ở chứ không sống nhà chị nữa. 

Tôi 27 tuổi có quen một anh 35 tuổi. Anh ở Hà Nội, quê tôi ở miền Trung, chúng tôi định năm nay tổ chức lễ cưới nhưng phát sinh nhiều vấn đề quá. Kế hoạch của anh là đợt lễ sắp tới sẽ dẫn tôi về Hà Nội ra mắt bố mẹ, sau đó ông bà sẽ coi ngày qua nhà tôi thăm nhà. Anh sẽ xây nhà trong TP HCM, nơi chúng tôi làm việc, xây xong sẽ tổ chức cưới. Từ khi quen nhau đến nay anh luôn giữ lời hứa, với tôi và cả với bạn nhậu anh cũng luôn đúng hẹn. Trước khi quen tôi anh đã vào TP HCM được 2 năm, sống với gia đình chị ruột và cháu anh. Anh nói gia đình ngoài Hà Nội muốn thế để chị quản lý anh.

Công việc của anh phải nhậu hơi nhiều do làm trong ngành kinh doanh. Tiếp xúc tôi thấy anh cũng có phần trẻ con và ngang bướng, tôi ít nói và nội tâm hay suy nghĩ. Anh ở bên tôi hay đòi hỏi chuyện ấy nhưng chúng tôi chưa đi quá giới hạn. Vừa qua tôi muốn anh giới thiệu tôi với nhà chị anh, bạn bè anh, nhưng qua một đêm suy nghĩ anh quyết định chuyển ra nhà nghỉ ở chứ không sống nhà chị nữa. Anh cũng không muốn ở trọ vì nóng, anh ngủ phải có máy lạnh. Anh nói giờ lớn rồi, đi về muộn tí chị lại càu nhàu. Tôi không biết có phải vì mình đòi đến nhà chị anh mà anh như vậy không? Hay nhà anh cao sang không chấp nhận tôi chăng? Anh luôn động viên, mua cho tôi toàn đồ đẹp để chuẩn bị về Hà Nội với anh. Để anh ra ngoài ở tôi cũng không yên tâm vì nhiều khi anh uống quá chén, lỡ có chuyện gì thì sao? Tôi cứ lận đận tình duyên mãi vậy sao, mong các bạn cho tôi lời khuyên.

Ngọc

‘;
var parentDom = $(this).parent().get(0).tagName;
var tableDom = $(this).parents(‘table’);
if(parentDom == ‘TD’ || parentDom == ‘td’)
{
tableDom.before(vneVideo).remove();
}
});
Parser.SITE_URL = base_url;
Parser.URL = js_url;
Parser.FLASH_URL = flash_url;
Parser.SITE_ID = site_id;
Parser.AUTO_PLAY = 1;
Parser.parseAll();
}
if (typeof(common.parserAdsFullScreen) != ‘undefined’) {
common.parserAdsFullScreen();
}
if (typeof(common.resizeImageDetail) != ‘undefined’) {
common.resizeImageDetail();
$(window).resize(function() {
common.delayFireOnce(1000).done(function() {
common.resizeImageDetail();
});
});
}
news_detail.shopParser();