Recent Posts

Chồng tôi mãi chẳng chịu lớn

Chồng và tôi bằng tuổi nhau, đang sống chung với ba mẹ chồng, chúng tôi có 2 con gái. Sau khi kết hôn tôi mới biết thêm được nhiều thứ từ chồng mà trong lúc tìm hiểu nhau anh giấu rất kỹ. Anh từ nhỏ đến lớn được bao bọc bởi mẹ, hay lệ thuộc mẹ, ít khi tham gia chuyện gia đình. Lời ăn tiếng nói, suy nghĩ và hành động của anh đều chưa đúng mực của người đàn ông chín chắn. Mỗi khi chồng muốn gia đình nghe theo ý mình, anh thường chọn cách cãi nhau và làm lớn chuyện lên chứ chưa bao giờ ngồi xuống nói lý lẽ để mọi người hiểu mình. Chính vì thế, đối với gia đình chồng, anh vẫn còn là đứa con chưa trưởng thành.

Từ khi cưới nhau tôi mới biết anh thường xuyên nói dối. Anh rất ham vui, khi ngồi nhậu cùng bạn bè là không biết giờ giấc để về mặc dù chỉ ngồi nói chuyện tầm phào. Anh biết chắc rằng về nhà sẽ cãi nhau với tôi nhưng vẫn chọn cuộc vui trước đã rồi có cãi nhau lớn như thế nào tính sau. Nhiều lần cãi nhau như thế, tôi phát hiện anh chuyển qua nói dối tinh vi hơn là đi nhậu với sếp để tôi không cằn nhằn nữa. Anh thường xuyên giấu tôi những việc anh muốn giấu, mẹ anh cũng đồng thuận những việc đó, hoặc là anh cố tình lấp liếm che giấu cả 2 bên về chuyện tiền bạc. Tôi biết được vì qua lời anh nói cùng một vấn đề nhưng nhiều lần không đồng nhất khi tôi truy hỏi đến cùng. Không lẽ tôi phải xuống hỏi trực tiếp mẹ chồng thì không hay lắm, tiền bạc là vấn đề tế nhị.

Anh là cầu nối giữa vợ và ba mẹ chồng, ba mẹ chồng có thương hay ghét cũng là nhờ chồng, vậy mà anh không có một chút khéo léo nào để làm tròn việc đó. Ông bà chăm cháu khác với tôi, có nhiều việc tôi không đồng ý nhưng không thể nói trực tiếp với mẹ chồng. Cứ như thế quá nhiều áp lực dồn lên một lúc, bực bội quá tôi trút cơn giận lên chồng với mong muốn anh giải quyết êm thấm và dứt điểm, không ngờ anh lại trút cơn giận đó lên ba mẹ. Qua ngày hôm sau ba chồng không thèm nhìn mặt tôi và cháu, đơn giản vì trong mắt nhà chồng thì anh vẫn chưa trưởng thành, lời nói chẳng có ai nghe và tôn trọng cả.

Điều quan trọng hơn khiến tôi lo lắng cho tương lai sau này đó là quan điểm và lối nhận thức, suy nghĩ của 2 vợ chồng quá khác nhau. Mỗi khi chúng tôi ngồi bàn bạc chuyện tương lai và con cái lại không thể nào nói chuyện quá 5 câu mà không cãi nhau. Tôi là người rất thực tế và muốn chồng suy nghĩ cùng đưa ra các phương án cụ thể, thống nhất ý kiến. Chồng không suy nghĩ, chuyện gì anh cũng bàn bạc kiểu đối phó tôi. Tôi hiểu vì chồng từ nhỏ quá lệ thuộc mẹ, không va vấp gì trong cuộc sống nhiều nên không có kinh nghiệm và cái nhìn luôn không thực tế.

Nếu mọi người khuyên ra ở riêng thì giờ chúng tôi chưa đủ điều kiện. Chồng không thể đi làm một mình lo cho 3 mẹ con để tôi ở nhà giữ cháu, khi đó bắt buộc tôi quay trở lại công việc khi 2 con tôi chưa đến một tuổi. Phần nữa con tôi là cháu đầu trong gia đình, cả nhà yêu thương cháu. Khi ra riêng tôi thương con ngày ngày chỉ ở nhà với mẹ, sẽ ít tiếp xúc thêm với người khác, sẽ thụ động hơn so với trẻ khác có ông bà bên cạnh. Phần lớn mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu là từ khi bắt đầu có cháu, ông bà muốn tôi làm theo, khi tôi không đồng ý là tỏ vẻ ra giận. Chẳng lẽ không còn cách nào sống chung dưới một mái nhà mà giúp cho chồng tôi có thể trưởng thành hơn và ba mẹ chồng tôn trọng cách nuôi con của chúng tôi hay sao?

Đối với tôi có thể anh là người chồng chưa lý tưởng nhưng đối với con anh là người cha tốt. Con tôi còn nhỏ, với nó chỉ cần chăm tốt và chơi đùa ru ngủ là đủ. Nhưng sau này khi con lớn lên và tính cách chồng như thế tôi lo lắng anh dạy con như thế nào đây, hay sẽ là tấm gương nói dối cho con noi theo? Xin mọi người cho tôi lời khuyên chân thành, làm sao để anh trưởng thành hơn?

Diệp

Nỗi đau tột cùng khi sống với người chồng còn thương vợ cũ

Tôi 28 tuổi, chồng 37 tuổi, mới cưới nhau được 6 tháng. Chồng tôi có một đời vợ, hai người đã ly hôn được 2 năm, vợ cũ anh đã đi lấy chồng. Trước khi cưới tôi thấy ảnh cưới của anh và vợ, anh lưu theo từng file của từng kỷ niệm của hai vợ chồng và đứa con đã mất. Tôi nhìn thấy và đã khóc rất nhiều, anh giải thích: “Vì không có thời gian để xóa nên cứ để trong máy tính”, trong khi tôi thấy ảnh vừa mới sao lưu. Trong thời gian tán tôi, anh hay nhắc đến vợ cũ, tôi đòi chia tay thì anh đau khổ, van xin. Tôi giấu gia đình chuyện anh đã có vợ để mọi người đồng ý cho cưới. Đám cưới diễn ra nhưng tôi cảm thấy tủi thân khi anh và gia đình chỉ coi đó là chuyện tạm bợ, mua mỗi chiếc giường còn chăn màn, đồ cưới không mua. Tôi bỏ qua hết mà chấp nhận nằm chiếc chăn gối của vợ cũ anh để lại.

Chồng tôi là người kinh doanh, tính khí hơi bốc đồng, nóng tính và cục cằn, tôi đã phải chịu đựng anh đánh chửi chỉ vì không làm theo lời của anh. Anh gọi điện chửi mẹ tôi, chửi cả gia đình tôi. Đỉnh điểm là hôm vừa rồi khi anh nghi cho tôi là người phá vỡ hạnh phúc của vợ anh, đổ cho tôi đã nhắn tin cho chị dâu của vợ cũ anh, trong khi tôi không biết mặt mũi chị dâu ấy như thế nào. Vợ cũ với anh đã nhắn tin, nói chuyện với nhau mà tôi không hề hay biết. Tôi chán nản, bỏ về nhà mẹ thì anh gọi điện thách thức mẹ tôi, nếu tôi muốn ly hôn thì anh cho toại nguyện.

Khi tôi lên và viết đơn ly hôn đã bị anh đánh ngay lập tức, anh tát tôi liên tiếp và xúc phạm, lăng mạ, chửi bới tôi và gia đình tôi. Tôi đau khổ đến tột cùng, bản thân có công ăn việc làm tử tế, gia đình tuy nghèo nhưng có nề nếp, trình độ văn hóa và nhận thức tốt. Vì thương anh, nghĩ anh là người tử tế, đàng hoàng, có ăn có học nhưng sau khi cưới về thì bộ mặt của anh đã rõ. Tôi nhắn cho anh hãy xóa những bình luận, hình ảnh mà ngày xưa anh đăng lên với vợ, anh không chịu còn bảo “anh muốn công khai”. Xin mọi người cho ý kiến, tôi có nên tiếp tục chung sống với anh hay ly hôn? Tôi không thể chịu được một người chồng cục cằn, đánh đập vợ, nhất là vẫn còn lưu luyến với vợ cũ. Tôi bế tắc, mệt mỏi và muốn bỏ đi một nơi xa để suy nghĩ lại. Lúc nào tôi cũng nghĩ đến những gì anh đối xử với mình.

Hân

Đau lòng khi biết sự thật về người đồng nghiệp mình yêu mến

Tôi là cậu bạn đồng nghiệp trong bài: “Tôi muốn mình biến khỏi cuộc đời này”. Quả thật khá bất ngờ khi nhận ra mình chính là cậu bạn đồng nghiệp của tác giả trong bài viết, bất ngờ hơn khi biết những thứ anh ấy đã cố gắng che đậy đằng sau vỏ bọc hoàn hảo đến không ngờ. Trong một lần mượn máy tính anh làm báo cáo, để tìm lại những web đã ấn tắt, tôi vào lịch sử trình duyệt và vô tình nhìn thấy đường link của bài viết trên. Tò mò xem anh hay đọc những gì, tôi đã kích vào để đọc, lần theo các bài viết và tự xâu chuỗi lại tất cả, tôi nhận ra người trong bài viết là anh và cậu bạn có nụ cười tỏa nắng như anh nói là tôi.

Tôi 25 tuổi, vào công ty làm khi mới ra trường và anh là tiền bối của tôi. Tôi quý anh ở sự chân thành, hết lòng vì mọi người xung quanh và cách nói chuyện hóm hỉnh rất thu hút. Đối với tôi anh như thần tượng. Anh giúp tôi rất nhiều từ các vấn đề trong công việc đến cuộc sống, từ những lúc thất tình buồn chán cho đến khi có gì vui tôi đều nghĩ và chia sẻ với anh. Anh em có khá nhiều điểm tương đồng từ sở thích ăn uống cho đến các thú vui khác. Ở gần anh ấy vậy nhưng tôi không ngờ anh lại có nhiều tâm sự đến thế.

Thật sự tôi rất kỳ thị những người đồng tính, sợ họ, sợ sự ẻo lả chua chát và diêm dúa của họ, đối với tôi đồng tính rất xấu. Có lần hai anh em ngồi uống cà phê vỉa hè và tôi chỉ cho anh một cặp đồng tính nam đang ngồi phía trước có những cử chỉ âu yếm, tôi nói: “Em ghê sợ những người ấy. Em mà có em trai như vậy chắc không nhận đâu”. Có lẽ lúc đó anh rất buồn. Khi nhận ra những bí mật của anh, việc đầu tiên là tôi tránh mặt, tỏ thái độ lạnh nhạt, kinh sợ anh, sao anh lại có thể tiếp cận tôi như vậy? Hóa ra anh tốt với tôi vì mục đích khác sao?

Tôi không liên lạc, né mặt, không nói chuyện. Tôi nghĩ anh cũng nhận ra điều khác biệt nơi tôi, thỉnh thoảng tôi thấy anh trầm tư và có vẻ rất mệt mỏi nhưng tôi kệ. Tôi sợ anh. Những đêm tôi lang thang một mình, cà phê vỉa hè, bất giác nhận ra thấy thiếu anh và ước mình không biết gì về bí mật của anh, có thể giờ này tôi đâu khó xử như vậy. Tôi nhớ lại những lần tâm sự với anh về cô gái này, cô gái nọ, về những thứ tôi đã làm với các cô gái đó như thành tích khoe anh, anh chỉ cười khuyên tôi nên sống khác thôi.

Tuy không còn nói chuyện và tránh mặt anh, thỉnh thoảng trong công việc vẫn phải làm chung tôi nhận ra anh thay đổi rất nhiều, cực kỳ ít nói và đi về thầm lặng không còn vui vẻ như trước. Tôi thấy thương anh nhưng vẫn không biết nên làm gì. Tôi biết thời gian của anh không còn nhiều, cũng thừa biết anh muốn mang theo nụ cười của tôi như một bí mật nhưng giờ tôi phải làm sao? Cười với anh như chưa hề biết gì thì tôi không làm được, tiếp tục lơ anh tôi lại thấy đau lòng. Có lẽ vì tôi quá quý anh, sợ đến một ngày ngay cả cùng sống chung dưới bầu trời và hít thở không khí với anh cũng không còn nữa.

Tôi muốn trực tiếp gặp anh và nói mình đã biết tất cả rồi, tôi quý anh nhưng tình yêu thì xin lỗi không thể được. Chúng tôi không giống nhau, cũng có lúc tôi muốn im lặng như chưa biết gì nhưng rồi cũng không ổn. Tôi chia sẻ bài viết này mong anh đọc được và biết rằng tôi rất quý anh. Xin lỗi vì đã làm anh đau, đã né tránh anh, nhưng tôi thật sự rất muốn được làm thằng em, thằng đồng nghiệp như xưa với anh. Anh đừng bỏ cuộc, hãy cố gắng lên.

Khoa

Chồng chấp nhận để lại mọi thứ cho tôi để theo người mới

Tôi và anh quen nhau khi còn là sinh viên, lúc anh học năm 2 còn tôi học năm nhất. Anh và tôi bằng tuổi nhưng vì anh học trước nên tôi gọi bằng anh, thật ra anh cũng chững chạc hơn so với tôi. Trước khi quen nhau, anh có theo đuổi một người con gái cùng phòng tôi, trong khi tôi lại thầm thương trộm nhớ anh. Hơn một năm sau, khi anh bỏ cuộc cũng là lúc tôi quên anh.

Tình cờ chúng tôi lại gặp nhau và anh biết được chuyện ngày trước tôi có thích anh. Anh bảo muốn bù đắp và tôi đồng ý. Chúng tôi quen nhau gần 10 năm trước khi cưới. Hiện tại, hai đứa đều có công việc ổn định, đã có một bé 3 tuổi, nhà ở thành phố. Tuy rằng vẫn còn nợ ngân hàng nhưng chúng tôi không phải quá lo lắng. Bên ngoài nhìn vào chúng tôi là một gia đình mà nhiều người mơ ước. Tôi từng cảm nhận được điều đó, rằng anh hết lòng với vợ con, nhất là trong thời gian tôi mang thai. Anh là người có trách nhiệm với gia đình, vợ con, có phong cách lãng tử, tuy nhiên chưa để xảy ra việc gì quá đáng với người khác giới. Nhưng điều kỳ lạ là anh hơi gắt gỏng mỗi khi tôi nhờ giúp đỡ gì đó. Cảm giác anh không thật sự nhiệt tình như lúc mới yêu nhau. Anh bảo để tôi tự lập cho quen.

Tôi không cao nhưng cũng ưa nhìn và trẻ hơn so với tuổi. Tôi rất thương anh và gia đình. Có điều thời gian anh bận công việc hay lý do nào đó mà tôi không biết, anh đi sớm về khuya. Tôi đã nhận được sự quan tâm của người đồng nghiệp nên bị xiêu lòng, có điều chỉ mới dừng lại ở những lời nói mà thôi. Anh biết được chuyện đó nhưng tha thứ cho tôi rất nhanh chóng và cho thời gian để chứng minh tình yêu của tôi với gia đình, anh không truy cứu nữa. Tôi tự hứa với lòng mình sẽ chăm sóc anh và gia đình tốt hơn.

Thời gian gần đây anh đi sớm về khuya, có thể do công việc nhiều nên tôi cũng không tiện hỏi. Đột nhiên anh tự thú nhận với tôi rằng đang có một người con gái khác. Anh không nói mức độ tình cảm như thế nào nhưng tôi biết có thể anh đã yêu cô gái đó rất nhiều nên mới nghĩ đến chuyện từ bỏ gia đình. Tôi hỏi anh tại sao, anh nói không đủ kiên nhẫn và đam mê để đi với tôi đến hết cuộc đời. Anh cũng không nói vì người con gái kia mà chỉ khẳng định là bản thân anh muốn thay đổi.

Anh muốn ra ngoài ở riêng một thời gian vì nói cần thời gian để suy nghĩ. Anh bảo chúng tôi không còn trẻ nữa nhưng cũng không quá già để thay đổi, biết đâu sẽ tìm được hạnh phúc riêng. Nếu mọi chuyện xấu đi, anh sẽ là người sẵn sàng hy sinh và nhận hết trách nhiệm về mình. Thậm chí anh chấp nhận ra đi với hai bàn tay trắng, để lại nhà và con cho tôi. Tôi không biết phải làm sao, có nên chấp nhận chuyện này để níu kéo anh về, hay chấp nhận cho anh đi với người con gái khác? Bạn đọc hãy cho tôi lời khuyên.

Ngọc Lan

Đi với tôi nhưng bạn gái vô tư nghe điện thoại của người cũ


Thứ tư, 26/4/2017 | 16:28 GMT+7

Thứ tư, 26/4/2017 | 16:28 GMT+7

Đêm tôi gọi thì máy em bận liên tục, thậm chí địa chỉ nhà mà em còn không cho tôi biết chính xác.

Tôi và bạn gái yêu nhau hơn nửa năm, tôi rất yêu cô ấy và tính tới chuyện trăm năm, thế nhưng càng yêu nhau tôi càng thấy bạn gái khó hiểu. Trước tôi, bạn gái từng có mối tình 7 năm. Tính tôi hay ghen, khi bạn gái đi đâu tôi thường kêu em chụp hình gửi qua. Em luôn lấy lý do điện thoại không gửi được. Tôi điện thoại cả chục cuộc không bắt máy, lấy số khác gọi thử thì một lúc sau em gọi lại số đó trước thay vì gọi cho tôi.

Đi với tôi nhưng em thản nhiên nghe điện thoại người yêu cũ gọi đến. Đêm tôi gọi thì máy em bận liên tục, thậm chí địa chỉ nhà mà em còn không cho tôi biết chính xác, trong khi mọi thứ về tôi em đều nắm rõ. Có lần quá sức chịu đựng tôi không liên lạc trong 3 ngày, em liên tục nhắn tin xin lỗi nhưng sau đó tình trạng vẫn thế. Tôi không biết có nên tiếp tục mối quan hệ này không. Xin cho tôi lời khuyên.

Nam

‘;
var parentDom = $(this).parent().get(0).tagName;
var tableDom = $(this).parents(‘table’);
if(parentDom == ‘TD’ || parentDom == ‘td’)
{
tableDom.before(vneVideo).remove();
}
});
Parser.SITE_URL = base_url;
Parser.URL = js_url;
Parser.FLASH_URL = flash_url;
Parser.SITE_ID = site_id;
Parser.AUTO_PLAY = 1;
Parser.parseAll();
}
if (typeof(common.parserAdsFullScreen) != ‘undefined’) {
common.parserAdsFullScreen();
}
if (typeof(common.resizeImageDetail) != ‘undefined’) {
common.resizeImageDetail();
$(window).resize(function() {
common.delayFireOnce(1000).done(function() {
common.resizeImageDetail();
});
});
}
news_detail.shopParser();

Bạn gái đòi chia tay vì không thể quên tình cũ


Thứ ba, 25/4/2017 | 10:10 GMT+7

Thứ ba, 25/4/2017 | 10:10 GMT+7

Trước khi đến với tôi, cô ấy và người cũ đã chia tay, cô ấy cũng là người chủ động nói lời yêu với tôi. 

Tôi và cô ấy yêu nhau được vài tháng. Mới đây cô ấy nói chia tay với lý do chưa thể quên người yêu cũ. Tôi và người yêu cũ của cô ấy lại là bạn bè của nhau. Trước khi đến với tôi, giữa cô và người cũ đã chia tay, cô ấy cũng là người chủ động nói lời yêu với tôi. Tôi rất buồn, phải làm sao để giữa chúng tôi trở lại vui vẻ như lúc mới yêu.

Mạnh

* Tòa soạn mở chuyên mục “Hỏi nhanh đáp nhanh” trên Tâm sự. Mời độc giả gửi câu hỏi ngắn về địa chỉ: tamsu@vnexpress.net để được tư vấn nhanh nhất.

‘;
var parentDom = $(this).parent().get(0).tagName;
var tableDom = $(this).parents(‘table’);
if(parentDom == ‘TD’ || parentDom == ‘td’)
{
tableDom.before(vneVideo).remove();
}
});
Parser.SITE_URL = base_url;
Parser.URL = js_url;
Parser.FLASH_URL = flash_url;
Parser.SITE_ID = site_id;
Parser.AUTO_PLAY = 1;
Parser.parseAll();
}
if (typeof(common.parserAdsFullScreen) != ‘undefined’) {
common.parserAdsFullScreen();
}
if (typeof(common.resizeImageDetail) != ‘undefined’) {
common.resizeImageDetail();
$(window).resize(function() {
common.delayFireOnce(1000).done(function() {
common.resizeImageDetail();
});
});
}
news_detail.shopParser();

Chồng chán tôi từ khi anh tự tay kiếm được nhiều tiền

Tôi và anh quen nhau qua mạng xã hội, sau nửa năm nói chuyện thì chúng tôi gặp mặt. Ngay lần đầu gặp chúng tôi đã cãi nhau vì tôi hiểu lầm anh quá xem trọng đồng tiền, tiếc rẻ với tôi, sau đó suy nghĩ lại thấy mình sai nên xin lỗi anh. Tôi thấy anh tôn trọng và biết sử dụng đồng tiền chứ không phải keo kiệt. Lúc đầu chúng tôi chỉ coi nhau như những người bạn để tâm sự, nhờ vậy mà đồng cảm và hiểu nhau hơn, cả hai đều lớn lên thiếu tình cảm cha mẹ. Tôi thương anh, cảm nhận được sự cô đơn trong anh cũng như trong tôi, có điều chúng tôi quá khác biệt. Gia đình tôi nghèo, nhà anh lại giàu có nhất nhì thành phố, 18 tuổi tôi đã bắt đầu tiếp xúc bên ngoài xã hội để kiếm tiền. Nhờ có ngoại hình tốt, giọng nói dễ nghe, tài ăn nói, tôi làm cho một công ty quảng cáo lương tháng gần 10 triệu. Tôi luôn tin chỉ cần mình chăm chỉ và có năng lực là sẽ làm được tất cả. Anh lại là một công tử ăn chơi, bài bạc, gái gú, tôi cũng chỉ coi như một người bạn thân.

Mọi việc thay đổi khi lần cuối anh nợ hơn một tỷ, lại dính líu đến xã hội đen mà gia đình không chịu trả cho nữa. Theo lời chú bác anh kể thì mẹ anh đã trả hộ gần chục tỷ rồi, mãi sau này tôi mới biết. Thấy anh gặp khúc mắc nên tôi khuyên hãy vào Nam với tôi, vừa tránh được mấy người kia vừa làm kiếm tiền trả nợ. Anh vào và chuyện gì đến cũng đến, chúng tôi yêu nhau. Anh muốn lấy tôi. Tôi kể với anh mọi chuyện quá khứ của mình, đó là mối tình 4 năm đầu đời, với cả căn bệnh động kinh tôi mang trong người, bệnh mà người đàn ông nào muốn quen tôi cũng chạy mất dép. Mẹ anh không đồng ý, dọa sẽ từ anh và bà làm thật. Tôi nghĩ anh sẽ từ bỏ mình nhưng không, anh chấp nhận. Với tôi đó là điều vô cùng hạnh phúc vì cuối cùng cũng tìm được người thật lòng thương mình, bất chấp tất cả.

Tôi chấp nhận lấy anh mà không có đám cưới, hai người đến với nhau chỉ với tờ giấy đăng ký kết hôn. Sau đó anh dẫn tôi gặp bố anh, ông rất quý tôi vì tôi đã làm thay đổi phần nào con người anh. Chúng tôi dọn đến ở chung với nhau sau 3 tháng thì tôi có thai. Sợ ảnh hưởng đến thai nhi nên tôi phải ngưng uống thuốc, bệnh trở nên rất nặng, tôi phải xin nghỉ việc. Đến khi thai nhi được 8 tháng, tôi phát hiện tất cả tiền chúng tôi tiết kiệm để sinh con bay theo bóng đá rồi. Tôi lên bàn mổ đẻ không một xu dính túi, ca mổ lại vô cùng khó vì căn bệnh kia rất nguy hiểm. Gia đình phải đi vay tiền gấp và ký giấy tử cho tôi bác sĩ mới dám mổ. Khi có tiền anh mang bao bạn bè không tiếc, lúc có việc hỏi chẳng ai cho vay.

Tôi may mắn vì ca mổ rất thành công, chồng cũng thay đổi hoàn toàn, không còn ham chơi nữa. Anh chăm chỉ lo cho công việc kiếm tiền nuôi mẹ con tôi. Anh trở thành một người chồng, người bố tuyệt vời. Thậm chí chỉ trong một năm anh trở thành một trong ba nhân viên xuất sắc nhất của công ty. Có điều giờ tôi lại trở thành kẻ vô dụng, chỉ biết ở nhà chăm con, không dám ra đường vì sợ tai nạn có thể làm hại con và làm mọi người trong gia đình phiền lòng. Tôi giống như người tự kỷ vậy, chỉ biết nội trợ và giam mình trong bốn bức tường, chỉ lên mạng xem phim, nghe nhạc. Anh bận rộn kiếm tiền và dần xem tôi như gánh nặng, vô dụng.

Khi kiếm được tiền, anh quay lại trách móc, nói tôi lừa tình, dụ dỗ anh. Anh nói gia đình tôi muốn lừa anh nên mới chịu cho sống với anh khi chỉ có tờ giấy kết hôn, anh vào đây chẳng qua chỉ vì trốn nợ mà thôi. Trong hơn hai năm qua anh kiếm chuyện đòi chia tay vài lần, lúc nào cũng là lý do tôi lừa anh. Mỗi lần cãi nhau tôi đều nín nhịn, xin anh suy nghĩ, tôi không muốn con mới hai tuổi mà mất cha giống như tôi. Cách đây một tuần tôi xin đi làm lại và phát bệnh ngất xỉu ở nhà người ta. Chủ nhà gọi anh đến đón nhưng anh không muốn đi, em gái tôi lại đến.

Giờ ngoài con ra tôi chẳng còn gì cả, 3 năm không ngoại giao, chỉ biết nội trợ. Anh cũng chẳng hề tranh nuôi con. Không hiểu tại sao anh lại khó chịu với tôi như thế. Tôi thực sự đã tổn thương rất nhiều, mỗi lần vết thương sắp lành anh lại đâm thêm vết mới. Tôi thực sự bế tắc không biết nên làm thế nào. Mong các bạn giúp tôi. Chân thành cảm ơn.

Ngọc

Vì quá nghèo mà bạn trai không thể tự tin yêu tôi nữa

Câu chuyện của tôi khúc mắc cũng ở vấn đề tiền bạc mà ra. Tôi là 8x đời cuối, bạn trai kém 3 tuổi, quen nhau gần một năm và đã chia tay hơn một tháng. Khi quen nhau, bạn ấy đang là nhân viên văn phòng với mức lương khoảng 5 triệu, có đi hát ở quán cà phê thêm được trên dưới 200 nghìn đồng/tối, tổng thu nhập tầm 7,8 triệu. Quan điểm của tôi là không quan trọng quá khứ và hiện tại, chỉ cần biết tương lai sẽ cố gắng ra sao, nên “nghèo” với tôi mà nói chưa bao giờ là vấn đề. Tôi cũng có một công việc văn phòng, lương thưởng khoảng 20 triệu/tháng, nhưng thu nhập ngoài của tôi cao hơn rất nhiều. Sau khi quen bạn ấy 2 tháng thì tôi nghỉ làm văn phòng vì chán phải đi làm mỗi ngày, mức lương thưởng ở công ty không ảnh hưởng tới cuộc sống của tôi. Tôi thấy bạn làm cực quá, nói bạn hãy về làm cho tôi, mức 10 triệu/tháng, thực tế không phải làm gì nhiều, chỉ vài tiếng một tuần. Công việc chỉ là cái cớ vì tôi rất chạnh lòng khi nhìn người mình yêu cực khổ kiếm tiền. Bạn ấy có bệnh, đi hát sẽ không tốt cho sức khỏe.

Sau đó tôi rủ bạn đi xuyên Việt, chi phí tôi trả toàn bộ, vẫn trả lương cho bạn 5 triệu/tháng, vì gia đình bạn ấy rất nghèo. Bạn đi làm vất vả vẫn gửi về 2 triệu mỗi tháng vì nếu không có tiền thì ba phải đi làm hồ rất cực. Chúng tôi đi được hai chục tỉnh thành thì cãi vã cũng vì bạn tiếc tiền, xót tiền nên luôn khó chịu khi tôi muốn đi nhiều điểm tham quan và ăn uống này kia. Chúng tôi quay về Sài Gòn, không đi nữa. Trong lúc đi xuyên Việt có qua miền Tây, tôi muốn ghé nhà bạn. Nhà bạn nghèo nên không dám dẫn tôi về chơi, thuyết phục rất lâu bạn mới chịu và nói là nhà như túp lều thôi. Khi bước vào nhà, tôi bất ngờ dù được báo trước,  không ngờ lại đơn giản đến thế. Vật dụng giá trị nhất là chiếc tivi màn hình lồi chập chờn màu vì đã bị hư rồi sửa, nếu bán chắc chỉ được vài trăm nghìn. Tức là, tất cả tài sản trong nhà ấy gộp lại không bằng một chiếc điện thoại thông minh tầm trung.

Đồ đạc của bạn tôi mua sắm nhiều, từ áo giày tới điện thoại, laptop, ăn uống này kia tôi cũng trả là chính. Cãi vã chia tay rất nhiều lần nhưng gần đây nhất đỉnh điểm là một trong nhiều khoản tiền tôi nhờ bạn ấy nhận giùm, bạn báo do lỗi ngân hàng làm mất tiền, họ chỉ đền 50% nhưng ngân hàng đã thỏa thuận không được tiết lộ thông tin nên không đưa cho tôi bất kỳ chứng cứ nào xác minh có chuyện này xảy ra hay không. Tôi chửi bạn ấy rất nhiều, nói bạn lừa gạt, làm tiền tôi này kia, nghèo và hèn. Tôi cảm thấy như mình bị dắt mũi, cảm giác rất đau, đau vì tình cảm công sức mình bỏ ra, vì tiền mổ của mẹ bạn, tiền này tiền kia bạn mượn tôi đều cho bạn ấy luôn (xóa nợ), tại sao món tiền này chỉ hơn 20 triệu mà bạn mờ ám. Tôi chửi bạn ấy không thương tiếc, bản thân vừa chửi vừa đau.

Tôi chia tay, sau đó nói bạn quay lại như những lần trước mà bạn không chịu quay lại nữa. Bạn kêu mang ơn tôi không bao giờ quên nhưng muốn tự mình kiếm tiền. Bạn nói không lấy mười mấy triệu đó của tôi, bạn kêu sẽ cố gắng làm giàu để sau này có tiền sẽ dám tự tin đứng trước mặt tôi, chứ nếu quay lại sẽ lại dựa dẫm vào tôi, nhục lắm. Giờ bạn đang thất nghiệp vì lúc nghỉ việc để làm cho tôi giờ quay lại đã hết vị trí ở công ty cũ rồi, gia đình thì quá nghèo, mới được nhà nước cấp cho 50 triệu để xây nhà theo diện chính sách, số tiền đó sao đủ xây? Tự xây lấy cũng phải mất hơn trăm triệu, tiền mẹ bệnh mổ lần hai đã phải vay mượn, giờ bạn ấy lên lại Sài Gòn chạy xe ôm phụ tiền gia đình, không dám thuê nhà trọ vì tốn kém, chỉ để đồ ở nhà người thân, sáng về tắm rửa, còn lại lang thang cả ngày ngoài đường.

Mỗi ngày trôi qua ruột gan tôi như dao cắt, Sài Gòn dạo này nắng như đổ lửa, bạn lại bệnh gan khá nặng, chạy mỗi cuốc xe lời một hai chục ngàn, tôi có mua thẻ bảo hiểm dịch vụ cho bạn khi còn quen nhau, nhưng tiền đâu bạn đi khám, có khám cũng làm gì có tiền mua thuốc, muốn chữa bệnh thì tiền thuốc cũng ba bốn triệu mỗi tháng, uống cả năm hoặc theo hơn. Nếu bạn ấy như người ta, có tiền bạc, công việc ổn định thì tôi đã yên tâm chia tay, nhưng bạn ấy đang khó khăn, tôi không đành lòng bỏ mặc. Thu nhập của tôi trên trăm triệu nên việc cho bạn mượn xây nhà, để trị bệnh đều không thành vấn đề, tôi có thể cho luôn, nhưng nghĩ lại đúng là nên cho mượn, đó cũng là tôn trọng bạn.

Vấn đề là giờ bạn không muốn nhận một đồng nào từ tôi, dù là mượn. Tôi cũng hiểu, suy nghĩ của bạn và tôi quá khác nhau, có thể nói tôi hơn bạn một cái đầu, bạn luôn bị áp lực khi quen tôi. Hiện tại, tôi đã suy nghĩ kỹ, thấy mình yêu bạn, muốn bạn quay lại, chuyện tình cảm bắt đầu lại từ đầu, hai người sẽ tôn trọng nhau, tôi sẽ không thúc ép, đặt kỳ vọng quá nhiều nữa. Mỗi người có một tư duy xử lý sự việc khác nhau, nếu tôi thất nghiệp như bạn sẽ dễ dàng tìm được công việc ở công ty khác, bạn lại rất khó khăn để tìm việc. Tôi không phải “lá ngọc cành vàng” hay gia đình có điều kiện, thời sinh viên gia đình chu cấp 1,5 triệu mỗi tháng, tức mỗi ngày chỉ 50 nghìn bao gồm tiền thuê phòng trọ, tiền ăn, tiền mua quần áo, đi chơi…

Tôi thấy xét cả ngoại hình lẫn tiền bạc đều nhỉnh hơn bạn bè, dĩ nhiên núi cao còn có núi cao hơn, tôi cũng không bằng rất nhiều người, không phân bì mình hơn ai. Quan điểm của tôi “tiền bạc là thứ dễ kiếm nhất”, không quan trọng chuyện bạn trai nghèo hay kiếm được ít tiền, tôi chỉ muốn quen nhau thì phải cố gắng đi lên càng nhanh càng tốt, trước mắt là để không thua bạn gái, giảm bớt áp lực là nam nhi mà chưa phải chỗ dựa, sau là để bản thân cũng thoải mái tiền bạc, muốn chu cấp cho gia đình hay làm gì cũng dễ. Tôi biết mình đã sai khi chủ động bao bọc bạn, khiến bạn ấy bị cuốn theo. Tôi có thể quen một người nào đó điều kiện tốt hơn, nhưng tôi nghĩ cũng có thể quen bạn ấy rồi đi lên dần. Mong mọi người cho tôi lời khuyên.

Hân

Tôi được yêu cầu giữ kín chuyện chị gái cặp bồ với sếp

Tôi 27 tuổi, sinh ra và lớn lên ở một vùng đất miền Trung nghèo khó, gia đình đông và toàn là chị em gái. Chị em tôi đều đi học đầy đủ, vậy mà chưa ai làm tròn được sự kỳ vọng của bố. Chị thứ hai giờ cũng 26 tuổi, khác biệt nhất trong nhà về tính cách, cũng chính là nhân vật chính trong câu chuyện mà tôi muốn kể. Chị được cái xinh gái, cao ráo, rất nhiều người theo đuổi, đặc biệt chị chua ngoa, ai nói một chị nói 10, bố mẹ nói gì bật lại ngay, nhưng ra ngoài rất dịu dàng, đối xử với bạn bè không có gì phải chê. Lên đại học chị yêu một anh, yêu nhau được hai năm thì anh đi nước ngoài, dặn dò chị đủ điều, chị hứa sẽ chờ. Vậy mà anh đi ở nhà chị lại yêu ngay người khác (người đó anh đã nhờ họ trông giùm chị). Mối tình này cũng được hai năm thì chị lại chia tay khiến họ đau khổ vô cùng, chị rất thương hại người này.

Chị thích xài đồ hiệu, khoe mẽ với bạn bè. Chị khá thoáng, hay cho người khác đồ, nhưng những đồng tiền đó không phải do chị làm ra. Sau khi học xong, chị xin được việc làm tạm ổn. Thời gian chị làm được ở công ty mới khoảng 2 tháng, chị được sếp săn đón, trả lương rất hậu hĩnh, mua điện thoại trang sức có giá trị tặng, chị nhận hết. Sếp đưa đón chị đi gặp những khách hàng, đối tác quan trọng, ăn mặc đẹp, tô son phấn, đi xe hơi nên chị quá thích. Sếp nói thích chị, quan tâm chị hết mực, ông đã có vợ và hai con. Ông và chị thường xuyên đi công tác qua đêm, chị cũng có tình cảm với sếp, nhận tiền của ông xài thả ga, không hiểu chị đang lợi dụng ông để thăng tiến trong công việc hay đào mỏ để thoả mãn bản thân?

Tôi đang ở với chị gái, từ khi biết chuyện tôi không thể khuyên chị, sếp chị nhắn tin cầu xin tôi giấu chuyện vì cả hai chưa chuẩn bị tâm lý. Tôi sợ bố mẹ buồn nên không dám nói ra, không thể ngờ chị có thể nhận tiền và có tình cảm với một người đã có gia đình. Lúc đầu gia đình nghi ngờ về mối quan hệ này nhưng không có chứng cứ, chị gái đầu nhiều kinh nghiệm khuyên răn và nói những hậu quả sau này nhưng đổi lại bị chị thứ hai chửi thẳng. Từ đó không ai để ý tới mối quan hệ này ngoài tôi. Tôi không thể chấp nhận được nhưng chẳng biết làm sao. Mong mọi người tư vấn.

Phượng

Thợ cắt tóc kém 17 tuổi đã đưa tôi vào tròng một cách ngoạn mục

Sau cuộc hôn nhân đầu tiên đổ vỡ, tôi vô cùng cẩn thận và dè chừng với đàn ông. Thật trớ trêu khi cẩn thận là vậy mà cuối cùng cuộc hôn nhân thứ hai của tôi cũng chẳng đi đến đâu. Nó kết thúc trong khoảng một năm ngắn ngủi. Tôi cứ nghĩ mình đã tìm được tình yêu đích thực, cuối cùng vẫn thất bại. Phải chăng vấn đề tuổi tác đã chia rẽ chúng tôi khi tôi 44 tuổi còn người chồng thứ hai mới chỉ 27 tuổi?

Chồng thứ hai của tôi là thợ cắt tóc trong một salon, đó cũng là nơi chúng tôi gặp nhau. Anh rất tình cảm, ấm áp và quan tâm tôi chu đáo. Tôi quên chưa kể rằng mình là một doanh nhân nên tiền không thiếu. Vì vậy tôi chỉ mong tìm được người bạn trai có thể yêu thương mình thật sự, còn gia cảnh người đó ra sao không quan trọng. Chính vì vậy khi nhận được sự quan tâm của anh, tôi đã rung động và sẵn sàng bỏ tiền ra giúp anh tự mở một tiệm làm tóc nhỏ của riêng mình chứ không cần đi làm thuê nữa. Nhưng lúc đó, tuyệt đối tôi không nghĩ tới việc sẽ có một mối quan hệ tình cảm ràng buộc nào cả, vì anh còn quá trẻ, trong khi tôi đã qua tuổi 40. Anh lại khác, anh nói rằng không quan tâm đến tiền bạc, tuổi tác, tình cảm anh dành cho tôi là chân thành. Anh cũng nói mình không cần bất cứ thứ gì hết, chỉ cần ở bên tôi. Dù vô cùng cảm động nhưng tôi vẫn kiên quyết từ chối anh.

Thời gian cứ trôi đi, hai người vẫn gặp nhau mỗi khi tôi ghé quán anh làm tóc. Rồi thay đổi đã xảy ra khi tai họa bỗng dưng ập xuống gia đình tôi. Con gái 10 tuổi của tôi bị mắc bệnh tiểu đường tuýp 1 và phải nằm viện trong thời gian dài. Trong thời gian này anh đã tận tình chăm sóc tôi cũng như con gái. Anh chạy đến viện mỗi ngày, chăm cho hai mẹ con tôi từng bữa ăn giấc ngủ. Tôi đã hoàn toàn đổ gục trước những cử chỉ của anh. Tôi nhận thấy mình cần một người đàn ông làm chỗ dựa và che chở cho hai mẹ con. Sau khi con gái tôi xuất viện, một đám cưới hạnh phúc đã được tổ chức trong sự chúc mừng của bạn bè hai bên. Tôi ngày càng tin anh, yêu anh và sẵn sàng vì anh làm tất cả.

Sau khi cưới, anh bảo tiệm làm tóc của mình làm việc không hiệu quả và muốn mở một nhà hàng. Tôi nghĩ đó không phải một suy nghĩ xấu nhưng thực sự để mở nhà hàng cần rất nhiều chi phí từ xây dựng, thuê mặt bằng cũng như chuẩn bị nhiều nguyên vật liệu. Anh vẫn kiên quyết làm và tôi chấp nhận chi hơn một tỷ để mở nhà hàng. Công việc kinh doanh của anh không thuận lợi, tôi phải tự mình chi trả những chi phí hàng tháng để duy trì nhà hàng, số tiền lên tới 100 triệu mỗi tháng.

Thời gian này, cũng vì vấn đề sức khỏe, con gái tôi cần đến bệnh viện thường xuyên để điều trị. Thật bất ngờ khi anh nói không cần đến bệnh viện vì rất tốn tiền, đằng nào bệnh con tôi cũng chẳng thể khỏi hẳn, còn anh đang cần tiền để duy trì nhà hàng. Tôi cảm thấy xấu hổ thay cho anh vì những lời nói đó, anh nói yêu tôi mà lại không hiểu rằng con là tất cả đối với tôi sao? Vì câu nói này tôi từng nghĩ đến chuyện ly hôn. Suy cho cùng, đây đã là cuộc hôn nhân thứ hai và tôi thật sự không muốn làm con mình buồn khi nó rất quấn người bố mới này. Cuộc sống vợ chồng thời gian này không được hạnh phúc khi mỗi lần về đến nhà anh lại kêu mệt mỏi và chán nản, thậm chí còn đánh chửi tôi. Tôi chấp nhận và vẫn chăm lo cho anh, cứ nghĩ mình bao dung thì cuộc sống gia đình rồi sẽ ổn sau khi sóng gió qua đi.

Đột nhiên một hôm anh có tin nhắn, tôi như thường lệ vẫn cầm đến đưa cho anh. Anh đang tắm nên tôi tò mò mở ra xem, nhỡ đâu có công việc quan trọng. Tôi dường như chết lặng khi thấy những dòng tin nhắn ong bướm mà anh và cô nhân tình gửi cho nhau. Cô ta chính là người yêu cũ của anh và hai người vẫn qua lại. Anh còn khoe mình đã trở thành một ông chủ giàu có. Họ thường xuyên hẹn nhau đi ăn, mua sắm. Tôi thật sự đứng không vững, tối tăm mặt mũi khi người đàn ông mình yêu thương, dành tất cả tiền bạc cũng như sự chăm lo ân cần lại đối xử với mình như vậy.

Càng thất vọng hơn khi anh nói với tôi: “Tôi đã chán cô rồi, cô quá già để mang lại cho tôi cảm giác hạnh phúc”. Tôi chỉ biết ôm mặt khóc và chấp nhận sự thật phũ phàng này. Tất cả đã chấm dứt khi con gái nói: “Mẹ ơi, con không muốn mẹ tiếp tục cuộc hôn nhân này nữa. Con không muốn mẹ buồn, không muốn thấy mẹ phải chịu những trận đòn của bố”. Tôi đề nghị ly hôn và anh chấp nhận nhưng thật sự ngỡ ngàng khi anh tính chi tiết từng tài sản của tôi và yêu cầu chia. Giờ đây tôi mới nhận ra vì sao anh lại tìm mọi cách lấy mình. Tôi chấp nhận điều đó để được thoát khỏi anh, thoát khỏi hoàn cảnh trớ trêu này. Tôi đã 44 tuổi, rất muốn có một cuộc sống gia đình ổn định và hạnh phúc, vậy mà cuộc đời không phải lúc nào cũng được như ý, tôi đã phạm phải sai lầm khi chấp nhận tình yêu lừa dối. Tôi chỉ biết tự trách mình, cầu xin con gái tha thứ cho người mẹ ngu ngốc này.

Vân

Em thay đổi thái độ khi tôi chuyển đến gần nhà em

Cô ấy từng học khóa dưới tôi tại trường đại học nhưng chúng tôi coi nhau như bạn bè đồng trang lứa. Hồi còn học tại đó tôi có bạn gái, cô ấy cũng có bạn trai, chúng tôi chỉ dừng lại ở mức độ xã giao. Tuy nhiên cô ấy từng khen tôi đẹp trai và phong độ khá nhiều lần. Sau khi tốt nghiệp hầu như chúng tôi không giữ liên lạc, chỉ lâu lâu trao đổi qua mạng xã hội. Bẵng đi vài năm sau tôi quyết định tiếp tục đi du học thì tình cờ thay, chúng tôi du học tại cùng một thành phố.

Chúng tôi nói chuyện nhiều lắm, hầu như ngày nào cũng nhắn tin từ chiều tới quá nửa đêm, đủ mọi thứ trên trời dưới đất. Cũng từ đây tôi phát hiện ra cả hai đều đã chia tay người yêu khá lâu và đang độc thân. Ban đầu tôi cũng vui vì có một người bầu bạn nơi đất khách quê người cho khỏi cô đơn, dần dà bỗng nhiên nhận ra mình có cảm tình với cô ấy, thậm chí còn hay suy nghĩ về cô ấy vào buổi đêm, đặc biệt là trước khi đi ngủ dù công việc làm thêm của tôi cực kỳ mệt mỏi và căng thẳng. Tôi cố gắng trấn tĩnh bản thân và tự nhủ mình không thích cô ấy, chỉ là ngộ nhận thôi. Cô ấy không phải quá xinh đẹp, cũng không có khả năng gì đặc biệt cả. Thực tế không phải, cách cô ấy nói chuyện cực kỳ thu hút và tôi như chết chìm mỗi lần nhìn thẳng vào đôi mắt dịu dàng đó. Tôi không thể chịu đựng nổi nếu một ngày trôi qua mà không nói chuyện với cô ấy một lần, tối đến tôi cũng không thể ngủ ngon nếu chưa lôi ảnh cô ấy ra ngắm và cười một mình.

Cuối cùng, tôi thu hết cảm đảm để thổ lộ. Cô ấy có vẻ bất ngờ, im lặng một lúc lâu nhưng rồi nhẹ nhàng từ chối. Tôi mất ăn mất ngủ cả tháng trời, tính khí thất thường và tâm trạng luôn ủ dột, mệt mỏi. Có điều cô ấy vẫn luôn mở lời nói chuyện khiến tôi nhẹ lòng đôi chút. Tôi đoán cô ấy vẫn muốn duy trì mối quan hệ bạn bè tốt đẹp nên hợp tác chứ không tránh né gì. Cách đây 2 tuần tôi có lý do phải chuyển nhà để tiện đi học và đi làm. Nhà mới của tôi rất gần nhà cô ấy, chỉ chưa tới 1,5km (trước đây chúng tôi ở cách xa nhau những 40km). Cô ấy chợt thay đổi thái độ, không hề chủ động nói chuyện với tôi nữa. Kể cả khi tôi mở lời rủ đi mua đồ hay uống cà phê cô ấy cũng từ chối với lý do bận đi học, đi làm hay chỉ đơn giản là ngại không muốn ra đường.

Trên mạng xã hội của cô ấy dạo này cũng bóng gió bày tỏ tình cảm với một ai đó và điều đó càng khiến tôi đau lòng. Có lẽ vì thế nên cô ấy không muốn người khác biết đến sự có mặt của tôi. Mặc dù biết rõ bản thân đã bị từ chối và tôi chẳng thể can dự gì tới cuộc sống của cô ấy nhưng bản thân không thể ngưng được tình cảm của mình, điều đó khiến tôi suy sụp mấy ngày nay. Tôi chẳng biết làm cách nào để mối quan hệ quay lại như trước. Hoặc nếu được thì tôi cũng muốn quên đi cô ấy, có lẽ đó là tốt cho cả hai.

Nguyên

Nên về nhà bố mẹ hay cố sống với chồng dù bị stress

Tôi đang băn khoăn, không quyết định nổi về quê hay ở lại tiếp tục sống với chồng. Tôi và chồng có nhiều mâu thuẫn không giải quyết được. Anh không tình cảm, không chia sẻ với tôi nhiều. Tôi không biết anh thu nhập được bao nhiêu, anh chỉ đưa tiền tiêu của gia đình cho tôi. Chồng tôi từng ngoại tình, đánh vợ, chửi mắng xúc phạm vợ. Tính anh gia trưởng, không tôn trọng vợ, chẳng quan tâm tới con, đi làm về là ngủ, xem phim, chơi điện tử, đòi hỏi quan hệ thường xuyên mà không quan tâm tâm trạng và sức khỏe vợ. Tôi thông cảm cho anh vì công việc khá bận và áp lực nhưng muốn anh quan tâm tới con hơn vì con chậm nói (hơn 3 tuổi mà nói chưa rõ ràng, nội ngoại bà con xa xôi, không ai gần gũi).

Tính anh cộc cằn, hay la mắng, đánh con. Tôi khuyên hết lời mà không cải thiện khiến tình cảm dành cho anh đã hết. 3 năm kể từ khi sinh con tôi bị stress, chia sẻ với chồng mà anh không hiểu. Giờ tôi muốn tạm xa anh, ra Bắc với ông bà ngoại. Tôi xác định nếu không cải thiện được sẽ ly dị nhưng người thân lại khuyên không nên làm vậy, hãy nhẫn nhịn để con có đủ cha mẹ, nếu ra Bắc là xác định chia tay. Anh sống ở Sài Gòn đã ổn định, không muốn ra Bắc. Đôi lúc tôi cố đòi ra Bắc thì anh nói “Tùy em, nhưng anh biết em không dám. Nếu em ra hàng tháng anh gửi cho con 3 triệu”.

Cha tôi ham vui, bài bạc nên mẹ vất vả bươn chải. Gia đình tôi có 3 chị em, em gái cũng lấy chồng xa, em trai đang học lớp 4. Tôi muốn gần mẹ để đỡ đần bà và chăm sóc em trai, bên cạnh đó con tôi cũng có môi trường giao tiếp, có người chăm sóc khi tôi đi làm. Mẹ muốn tôi gần bà nhưng lo lắng cho hôn nhân của tôi, cha không đồng ý cho tôi về. Chuyện vợ chồng tôi không hoà hợp, ông bà cũng biết nhưng không cặn kẽ. Tôi tự tin, hoàn toàn có thể độc lập kinh tế lo cho con được. Tôi muốn dứt ra mà cứ dùng dằng mãi, xin các anh chị hãy cho tôi lời khuyên, hoặc phân tích cho tôi vì người ngoài sáng suốt hơn người trong cuộc, nhất là tôi lại stress và yếu đuối.

Dung

Có nên mổ hai mắt để đủ tiêu chuẩn đi xuất khẩu lao động


Thứ sáu, 21/4/2017 | 16:23 GMT+7

Thứ sáu, 21/4/2017 | 16:23 GMT+7

Họ nói tôi muốn đi xuất khẩu lao động phải đi mổ cả 2 mắt mới đủ điều kiện. Tôi rất sợ nếu ca mổ không thành công có thể sẽ bị triệu chứng ngoài ý muốn.

Tôi 25 tuổi, sinh ra ở miền quê Hải Dương. Gia đình có nguyện vọng cho tôi đi xuất khẩu lao động. Mấy hôm đầu lên trung tâm họ bảo tôi phải đi khám sức khỏe, mọi thứ tôi đều tốt hết ngoại trừ đôi mắt có thị lực quá kém, chỉ đạt 1/10 cả 2 mắt. Họ nói tôi muốn đi xuất khẩu lao động phải đi mổ cả 2 mắt mới đủ điều kiện.

Tôi băn khoăn có nên đi mổ cả 2 mắt không. Tôi rất sợ nếu ca mổ không thành công có thể sẽ bị triệu chứng ngoài ý muốn. Theo mọi người, tôi có nên đi mổ mắt để đổi lấy cơ hội làm việc ở nước ngoài 3 năm không? Cảm ơn mọi người đã đọc tâm sự của tôi.

Khải

‘;
var parentDom = $(this).parent().get(0).tagName;
var tableDom = $(this).parents(‘table’);
if(parentDom == ‘TD’ || parentDom == ‘td’)
{
tableDom.before(vneVideo).remove();
}
});
Parser.SITE_URL = base_url;
Parser.URL = js_url;
Parser.FLASH_URL = flash_url;
Parser.SITE_ID = site_id;
Parser.AUTO_PLAY = 1;
Parser.parseAll();
}
if (typeof(common.parserAdsFullScreen) != ‘undefined’) {
common.parserAdsFullScreen();
}
if (typeof(common.resizeImageDetail) != ‘undefined’) {
common.resizeImageDetail();
$(window).resize(function() {
common.delayFireOnce(1000).done(function() {
common.resizeImageDetail();
});
});
}
news_detail.shopParser();

Nửa đêm phát hiện người cũ gọi điện cho chồng tôi tâm sự

Tôi và anh lấy nhau được 5 năm, có một con trai 3 tuổi ngoan và nhanh nhẹn. Anh hiền, luôn quan tâm tới mẹ con tôi. Trước khi yêu tôi anh đã có mối tình rất sâu đậm với một cô gái nhưng hai người chia tay vì cô ấy “bắt cá hai tay”. Hai người đó chia tay một thời gian thì chúng tôi gặp và yêu nhau. Sau 2 năm tìm hiểu chúng tôi đã về chung một nhà. Tôi và chồng thống nhất là ai cũng có quá khứ, hãy để nó ngủ yên.

Tôi biết anh là người tình cảm nhưng gia trưởng nên tôi luôn một lòng hướng về anh. Duy có một điều tôi băn khoăn đó là anh lưu số điện thoại của cô ấy vào danh bạ nhưng lại lưu dưới tên một người khác. Tôi cũng không bận tâm lắm vì biết cô ấy đã có chồng con, hai người từ lâu không gặp nhau vì cô này đã đi lấy chồng ở một thành phố khác. Tối qua khi đang ngủ, tôi thấy chồng có điện thoại, anh hỏi có chuyện gì không em và ra ngoài phòng khách nghe máy. Tôi nhìn đồng hồ lúc đó đã 2h sáng. Được 5 phút tôi thấy sốt ruột vì không biết anh đang nói chuyện với ai và có việc gì mà người đó lại gọi cho anh vào giờ này. Thấy tôi đi ra anh chào rồi tắt máy. Tôi hỏi anh ai gọi và có chuyện gì không thì anh ấp úng, tôi cầm điện thoại xem thì là cô gái đó gọi.

Chắc anh không nghĩ tôi đã biết đó là số của cô ấy nên nói đứa bạn anh có chuyện nên gọi. Tôi đã nói mình biết số điện thoại vừa rồi là của ai, anh nói chẳng biết gì cả, tự nhiên cô ấy gọi, tại thấy nửa đêm nên anh nghĩ phải có chuyện gì quan trọng mới nghe. Tôi bảo không có gì sao anh không nghe trong phòng, anh bảo sợ làm tôi thức giấc nên ra ngoài nói chuyện. Tôi hỏi nội dung cuộc hội thoại, anh nói cô ta muốn bỏ chồng vì đã tha thứ nhiều lần cho chồng tội ngoại tình. Tôi chỉ cười và nói: “Thật là lố bịch! Chắc cô ta muốn nói sắp bỏ chồng, còn anh thì bỏ vợ đi để hai người về với nhau đúng không?”

Chồng tôi luôn miệng thanh minh anh và cô ta từ lâu không còn liên lạc gì, chắc cô ta một phút bồng bột nên mới nhớ tới anh chứ anh có lỗi gì đâu. Trong lòng anh chỉ có tôi thôi, tôi đừng suy nghĩ lung tung nữa. Sau đó anh bấm máy lại để tôi nói chuyện với cô ta nhưng tôi không muốn nói gì cả, chỉ nằm khóc. Cả đêm qua tôi không suy nghĩ được gì, không biết phải giải quyết chuyện này làm sao. Mong độc giả hãy cho tôi lời khuyên.

Duyên

Bạn gái giấu tôi nỗi đau từng bị phụ tình

Tôi 28 tuổi, tốt nghiệp đại học, ngoại hình tương đối, tính tình được mọi người xung quanh đánh giá là hòa đồng và vui vẻ. Sau khi tốt nghiệp, tôi làm ở Sài Gòn rồi sau đó về quê làm hẳn, công việc hiện tại cùng với mức lương tương đối ổn định, điều này làm tôi bắt đầu suy nghĩ về việc lập gia đình. Trước đây, khi còn là sinh viên tôi có một mối tình với cô bạn cùng khóa nhưng không có kết quả, từ đó cũng không mấy bận tâm về việc có bạn gái, nhưng đôi khi nhìn bạn bè tôi có chút chạnh lòng. Chuyện bắt đầu từ khi tôi quen em cách đây một năm qua mạng xã hội, nhà em và tôi chung huyện nhưng khác xã, cũng khá gần, nhưng chắc do khoảng cách tuổi tác nên chúng tôi trước đó không biết nhau dù học chung một trường cấp ba.

Em tốt nghiệp một trường đại học, về quê làm việc được hơn một năm. Em nói muốn có chồng gần nhà để tiện chăm sóc cho ba mẹ về già vì nhà chỉ có con gái. Em ngoại hình không phải xuất sắc nhưng có nét dễ thương và duyên dáng, em đơn giản từ trong cách suy nghĩ, lối ăn mặc không quá cầu kỳ nhưng luôn là tâm điểm những nơi em có mặt, được bạn bè hay nhắc đến mỗi khi hội họp. Em nhẹ nhàng nhưng rất quyết đoán trong lời nói, cuốn hút tôi ngay từ lần đầu gặp mặt. Em và tôi bắt đầu có những cuộc trò chuyện qua những tin nhắn và cuộc gọi hàng ngày mặc dù chưa ai xác nhận đây là mối quan hệ gì. Nói chuyện với nhau càng nhiều, tôi càng cảm nhận dường như mình đã tìm đúng người bấy lâu nay chờ đợi.

Sau gần nửa năm, tôi ngỏ lời cùng em nhưng đôi khi sự đơn giản trong cách trả lời của em làm tôi cảm thấy như em chưa dành nhiều tình cảm cho mình. Lúc đó em nói chúng tôi sẽ tìm hiểu nhau như những cặp đôi khác, nếu thấy cần nhau sẽ tiến tới một cuộc sống lâu dài, còn không hãy nói cho người còn lại biết, đừng để chuyện đáng tiếc gì xảy, đối với tôi em trân quý mối quan hệ này. Nghe em nói những lời đó, tôi nghĩ đơn giản vì em lo xa mới như vậy, không hiểu được sự thật ý của em. Tôi vừa thương vừa giận em nhưng làm sao có thể chấp nhận những gì em đã giấu tôi suốt thời gian qua. Tôi im lặng với em hơn một tháng, không biết mình có quá ích kỷ hay vì tình yêu dành cho em chưa đủ lớn.

Trong buổi nói chuyện cuối cùng em nói quyết định đến với tôi là lúc tâm đã bình yên trở lại. Em không bày tỏ nhiều tình cảm với tôi vì yêu tôi bằng sự trưởng thành và trách nhiệm, bằng những gì em đúc kết được sau mối tình buồn đã qua. Tôi chỉ nói cần em cho thêm thời gian, em vẫn vậy, vẫn nhẹ nhàng làm tôi khó hiểu. Trước đây em từng có một mối tình với bạn của tôi. Chuyện sẽ không có gì đáng nói nếu em thành thật ngay từ đầu, em chỉ nói đó là mối tình đơn phương, tình cảm chỉ xuất phát từ phía em nên không có kết quả. Tôi tin em nhưng những gì em nói đã quá ít so với sự thật mà tôi biết được.

Gần đây, bạn tôi có mời cà phê, điều tôi ngạc nhiên là bạn hỏi rất nhiều về em và càng ngạc nhiên hơn khi tỏ ra rất hiểu em, đôi khi hơn cả tôi. Tôi gạn hỏi mãi bạn mới thừa nhận từng quen em và bất ngờ hơn bạn lại là người phụ em, phụ một cách đau đớn mà những ai biết được đều không muốn nhắc lại. Sau khi biết được mọi chuyện, tôi vừa giận vừa thương em, nhưng do lòng tự ái, ích kỷ của một người đàn ông khi biết bạn gái mình từng có một mối tình như vậy. Bao nhiêu hình ảnh em và bạn tôi cứ hiện lại trong tâm trí, còn em lại quá từ tốn làm tôi phát điên. Bạn tôi vẫn chưa có vợ, em vẫn nói cần thời gian để tìm hiểu tôi nhiều hơn. Em có thật sự yêu tôi không? Em từng chịu tổn thương như vậy liệu tình cảm có lệch lạc? Có khi nào em sẽ quay về với người cũ khi giữa họ có quá nhiều kỷ niệm? Tất cả điều đó làm tôi im lặng, bỏ mặc em hơn một tháng qua. Xin mọi người cho tôi lời khuyên, tôi nên làm gì bây giờ?

Thành