Recent Posts

Mới yêu mà tôi đã phải suy nghĩ về hoàn cảnh của anh rất nhiều

Tôi và anh yêu nhau mới được mấy tháng, nhưng khi yêu anh tôi đã phải suy nghĩ rất nhiều. Anh theo nhìn nhận của tôi và mọi người là một người chín chắn, sống rất tình cảm, không chơi bời, chịu khó và khi yêu nhau rất quan tâm tới tôi. Tuy nhiên, anh không có một công việc ổn định. Khi mới quen nhau, anh làm bên kỹ thuật cho một công ty ở Phủ Lý, cứ cuối tuần về là chúng tôi gặp nhau, thậm chí mỗi khi tôi giận dỗi là ngay lập tức tối hôm đó hoặc ngày hôm sau (khi anh làm ca đêm) anh có thể về để làm lành với tôi. Anh có ý định chuyển về công ty nào đó gần nhà để hai đứa có thời gian bên nhau nhiều hơn và cũng vì áp lực công việc phải tăng ca nhiều, làm ngày làm đêm.

Tôi khuyên anh là công việc ở đó đang ổn định, anh cứ làm trước đã, bây giờ về quê rất khó xin được việc vì anh làm bên kỷ thuật mà công ty ở tỉnh tôi lại ít. Anh không nghe, quyết tâm chuyển về, bảo là bố xin cho ở công ty gần nhà. Vậy là anh xin nghỉ việc ở công ty đang làm và về quê nộp hồ sơ xin công ty khác nhưng dù có quen biết nhưng người ta vẫn từ chối. Nộp hồ sơ vào một công ty mới mở, trúng tuyển rồi nhưng vì chưa đủ công nhân nên công ty không hoạt động, anh ở nhà chờ đợi việc ròng rã 2 tháng trời. Sau khi không chờ đợi được nữa, anh lại lên Hà Nội xin việc và làm được hai tháng thì lại chuyển chỗ làm vì có anh bạn mời anh về làm cho một công ty trên Bắc Ninh.

Tôi ngán ngẩm bởi anh năm nay 28 tuổi rồi mà công việc không ổn định, nay đây mai đó, rồi trong tay cũng chẳng có cái gì. Bên cạnh đó, gia đình nhà anh rất phức tạp, mẹ anh mất cách đây 3 năm, bố lấy dì mới và mới sinh em trai được hơn một tuổi. Trên anh có một chị gái nhưng do giận bố đến nỗi giỗ mẹ chị ấy cũng không về, theo như lời anh kể, nhà anh còn nợ một số tiền khoảng vài trăm triệu nữa. Tôi biết “mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh”, con người không ai hoàn hảo, được mặt này mất mặt kia, anh đến thời điểm này chưa có điểm gì đáng chê trách nhưng với hoàn cảnh gia đình như vậy làm tôi suy nghĩ rất nhiều.

Tôi 24 tuổi, tốt nghiệp đại học Sư phạm và ra trường đã trúng tuyển viên chức nhà nước, công việc ổn định, tôi tự thấy mình đa sầu đa cảm, hay lo xa mọi vấn đề và suy nghĩ linh tinh. Điều tôi lo bây giờ là lấy anh về công việc không ổn định, thu nhập không cao và lại làm ở xa nên thấy khó khăn nhiều thứ. Tôi đi làm cách nhà 25 km, cuối tuần mới về nhà một lần. Mong mọi người cho tôi lời khuyên, có nên tiếp tục tình yêu này không? Cảm ơn mọi người.

Phương

Anh đã hiểu nhầm thiện ý của tôi thành 'muốn ve vãn'

Tôi là người cũ trong câu chuyện: “Tôi cố ngăn tình cảm của người cũ để bảo vệ gia đình”, anh đã viết nhưng chỉ đúng một nửa, tôi kể luôn để quý độc giả rõ. Chuyện chúng tôi chia tay là do thời gian và khoảng cách chứ không ai phụ ai, anh cũng không hứa hẹn gì với tôi. Thời gian thấm thoát trôi, tôi xem anh như những người bạn khác, thỉnh thoảng nhắn tin trò chuyện (một tháng khoảng 3, 4 tin nhắn hỏi thăm sức khỏe cũng như công việc), tôi xem anh như người bạn thân, kể anh nghe chuyện nhà cũng như công việc làm ăn của vợ chồng tôi. Có lần tôi nói với anh tình đầu khó quên lắm, tôi nhớ anh nhưng sẽ chôn chặt trong lòng. Anh nói anh cũng vậy.

Hơn ai hết tôi ý thức rất rõ trách nhiệm làm vợ làm mẹ, tôi có cuộc sống vạn người mơ nên sẽ không làm gì để ảnh hưởng đến cuộc sống gia đình mình và gia đình anh. Tôi cũng chưa từng có ý nghĩ ve vãn hay khinh thường cuộc sống của anh, có lẽ là do anh nghĩ quá nhiều và hiểu lầm ý tôi. Tin nhắn tôi gửi cho anh cùng những câu hỏi thăm sức khỏe hay công việc, vợ anh có xem thì cũng đâu vấn đề gì vì những người bạn hỏi thăm nhau bình thường thôi. Anh tệ quá, anh đâu cần viết ra đây làm gì, chỉ cần anh nói vợ anh hay ghen, hay anh sợ mình hỏi thăm nhau làm ảnh hưởng cuộc sống hôn nhân thì tôi sẽ không nhắn tin hay nói chuyện với anh nữa, đơn giản chỉ có vậy, đâu cần phải suy nghĩ nhiều như thế.

Anh, hãy cứ xem như chúng ta là những người bạn bình thường, đơn giản chỉ vậy thôi. Chúc anh luôn hạnh phúc!

Nhung

Tôi có nên tìm hiểu cặn kẽ khi nghi ngờ chồng ngoại tình


Tôi nên tiếp tục giả vờ như không quan tâm hay chặn từ trong trứng nước, hỏi anh rõ ràng có phải anh đang cặp bồ với cô bạn này?

Tôi muốn ngăn cản tình cảm của người cũ để bảo vệ gia đình mình

Tôi 40 tuổi, đã có vợ và con trai 5 tuổi. Tuy điều kiện kinh tế cũng như công việc không được cao nhưng cuộc sống đơn giản, vui vẻ. Trước đây, khi còn đi học tôi đã yêu một người, đó là mối tình đầu, hai đứa rất yêu nhau không bao giờ tách rời. Suốt các năm học chung trường, ở chung dãy trọ, chúng tôi đã là của nhau. Việc học và yêu cứ như vậy êm đẹp nồng nàn cho tới khi ra trường, em xin được việc nhờ quan hệ của cha mẹ, còn tôi thân cô thế cô, không phải xuất sắc nên không xin được việc (ngày đó vào nhà nước là ước muốn của rất nhiều người, trong đó có tôi vì công việc làm tư nhân không nhiều như bây giờ) nên gọi là thất nghiệp, đi làm mọi thứ để kiếm tiền.

Một ngày có người quen ở rất xa nói có thể xin cho tôi được một công việc nhà nước ổn định. Vậy là từ người lông bông, không nghề ngỗng gì, tôi lại muốn được có công việc như thế. Ngày tôi đi, hai đứa hứa hẹn sẽ đợi nhau ở nơi xa đó lập nghiệp nhưng tôi đã lầm. Sau thời gian yêu xa, gia đình em gặp biến cố. Ba em nói tuổi tôi và tuổi em không hợp nhau, bắt em lấy người hợp tuổi. Linh cảm của tôi cho thấy em không còn mặn mà như trước. Hỏi người quen tôi mới biết được em sắp có chồng. Em nói nếu lấy tôi sẽ được tình yêu, còn lấy người kia sẽ được kinh tế. Lúc biết được, mặc dù rất đau nhưng tôi không trách hay hận em, chỉ vì mình kém cỏi, không đủ để là chỗ dựa cho em nên đành chúc phúc cho em theo người mới.

Sau một khoảng thời gian, mặc dù trong lòng muốn chúc phúc cho em nhưng cảm thấy nhớ em nhiều vô cùng, nhớ đến phát điên nên tôi không dám gọi điện, sợ sẽ ảnh hưởng đến hạnh phúc của em. Rồi liều thuốc thời gian cũng dần chữa lành vết thương đó, tôi đã mở lòng yêu và cưới người khác, là vợ bây giờ. Cô ấy không xinh nhưng chu đáo và rất yêu tôi (mặc dù biết tôi nghèo). Chúng tôi đã sống tạm gọi là hạnh phúc, đôi khi có những giận hờn hay cãi vã. Khi yêu tôi đã nói chuyện quá khứ cho em biết, không muốn giấu điều gì với vợ sau này. Cũng có nhiều khi cô ấy ghen vì là người đến sau nhưng tôi an ủi rằng” Em đến sau nhưng tận tâm với anh, còn người đến trước mặc dù yêu nhiều nhưng là người không muốn đồng cam cộng khổ với anh”.

Mọi chuyện cũng từ đây lắng xuống, không ai còn nhắc đến nữa. Sau đó qua mạng xã hội và email, người yêu cũ có nhắn vẫn yêu tôi, cảm giác cầm tay tôi đi song hành vẫn không có người nào thay thế được. Tôi cũng biết cuộc sống của em rất tốt, kinh tế giàu sang, nhà lầu, xe hơi, con cái có trai có gái đủ cả. Vậy lại còn nói nhớ thương tôi là sao? Hay em vẫn còn thương hại một người nghèo hèn như tôi? Có một chút cảm xúc khi đọc được những lời đó của em, nhưng tôi chợt bừng tỉnh và nghĩ rằng nếu ngày xưa yêu tôi nhiều đến như vậy sao lại có thể buông bỏ dễ dàng, giờ cũng chẳng còn nghĩa lý gì nữa rồi. Tôi quyết định chặn tất cả mạng xã hội cũng như email của người đó nhưng sợ em sẽ gọi điện hay nhắn tin vào số điện thoại của tôi, mà điện thoại thì tôi không thể giấu vợ được (vì tôi không giấu gì từ trước tới giờ với vợ). Lỡ vợ đọc được thì hạnh phúc gia đình sẽ ra sao? Tôi có nên nói với vợ không? Vợ có tin tôi không hay sẽ nói tôi có gì với người ta nên người ta mới nói vậy? Tôi không muốn giấu, nhưng giấu như vậy có tốt cho hạnh phúc không? Tôi rất bối rối, mong được các bạn độc giả tư vấn. Cám ơn!

Huỳnh

Biết bạn trai có vợ đúng lúc tôi mang thai con anh

Tôi 26 tuổi, độc thân, làm công nhân, không xinh không xấu, nhà chỉ đủ ăn. Tôi gặp anh làm cùng công ty, do hai đứa xa quê gặp nhau ở Sài Gòn phồn hoa nên thông cảm, chia sẻ rồi từ từ yêu nhau. Chuyện gì đến cũng đến, chúng tôi thuê phòng trọ ở cùng, ban đầu rất hạnh phúc, dần dần tôi thấy anh lười biếng, gia trưởng, có những lần tôi ngăn anh đi chơi anh đánh tôi chảy máu mũi.

Anh quen nhiều cô gái khác, không xem tôi ra gì, do yêu anh quá nên tôi đều bỏ qua. Lần này nghiêm trọng hơn khi tôi biết anh có vợ con ở quê. Đúng lúc đó tôi phát hiện mình có thai. Anh biết tôi có thai đã dọn ra ở riêng. Tôi hoang mang lắm khi cái thai càng ngày càng lớn. Ba mẹ biết chuyện không biết tôi sống sao. Tại sao đàn ông giờ đều như vậy? Tôi hết niềm tin vào cuộc đời này, làm gì có tình yêu vĩnh cửu, toàn lừa gạt thôi. Mong các bạn cho tôi lời khuyên, giờ tôi phải làm như thế nào?

Vân

Tôi bất an vì quá yêu vợ

Thứ năm, 8/12/2016 | 10:55 GMT+7

Thứ năm, 8/12/2016 | 10:55 GMT+7

Tôi không biết tại sao mỗi lần ôm vợ tôi đều muốn làm chuyện ấy. Tôi có cảm giác cô ấy đau, mệt, nhưng vì chiều tôi nên không nói.

Tôi 34 tuổi, làm kinh doanh, vợ nhỏ hơn tôi 3 tuổi. Chúng tôi có một cháu trai 2 tuổi. Vợ ở nhà nội trợ. Tôi đang vô cùng băn khoăn là bản thân có ham muốn quá cao, lo lắng vợ thái quá khiến cô ấy mệt mỏi. Ngày xưa tôi phải theo đuổi cô ấy 5 năm trời, chiến đấu bao nhiêu anh em mới cưới được nàng. Vợ tôi là người tốt, chung thủy, lo cho chồng. Cô ấy từng có mối tình “thanh mai trúc mã” với một anh cùng trường. Hai người chia tay, sau 5 năm cô ấy mới chịu cưới tôi. Tôi hứa với lòng sẽ không nhớ chuyện cũ đó nhưng lại không thể thôi lo lắng.

Tôi không biết tại sao mỗi lần ôm vợ tôi đều muốn làm chuyện ấy. Tôi có cảm giác cô ấy đau, mệt, nhưng vì chiều tôi nên không nói. Tôi hỏi vợ cũng chỉ nói không sao. Còn vấn đề nữa là tôi lo cho cô ấy thái quá khiến cô ấy khó chịu. Tôi thừa biết không tốt nhưng không thể dừng. Có lần tôi đang đi làm trên con đường vợ hay đi chợ thì thấy có tai nạn giao thông.Tôi điện thoại bắt vợ ở nhà không cho đi, kêu cô ấy một tuần đi một ngày được rồi. Vợ đòi đi chơi Hội An cùng bạn học cũ tôi sợ có chuyện không cho đi. Tôi hứa sẽ chở vợ đi nhưng cô ấy không vui. Tôi không biết tại sao vợ không biết ghen dù tôi cũng thuộc hàng nhiều cô theo đuổi. Nhiều lúc tôi giả vờ khen cô nhân viên trong công ty, vợ cười trừ. Tôi không biết vợ có yêu tôi không hay chỉ cưới vì tình nghĩa? Tôi hoang mang hơn khi anh tình cũ vẫn không kết hôn. Tôi bắt đầu ghen thái quá, phải làm sao đây?Tôi rất sợ mất vợ.

Hùng

‘;
var parentDom = $(this).parent().get(0).tagName;
var tableDom = $(this).parents(‘table’);
if(parentDom == ‘TD’ || parentDom == ‘td’)
{
tableDom.before(vneVideo).remove();
}
});
Parser.SITE_URL = base_url;
Parser.URL = js_url;
Parser.FLASH_URL = flash_url;
Parser.SITE_ID = site_id;
Parser.AUTO_PLAY = 1;
Parser.parseAll();
}
if (typeof(common.parserAdsFullScreen) != ‘undefined’) {
common.parserAdsFullScreen();
}
if (typeof(common.resizeImageDetail) != ‘undefined’) {
common.resizeImageDetail();
$(window).resize(function() {
common.delayFireOnce(1000).done(function() {
common.resizeImageDetail();
});
});
}
news_detail.shopParser();

Tôi thất vọng vì chồng chẳng chịu làm việc

Tôi và chồng yêu nhau từ thời sinh viên, chồng hơn tôi 6 tuổi nhưng lúc đó công việc của anh cũng chưa ổn định dù ra trường cũng được mấy năm. Chúng tôi yêu nhau bất chấp một số lời can ngăn và cuối cùng cũng đến với nhau. Trước khi cưới anh hứa sẽ là người chồng tốt, chăm lo đầy đủ cho vợ con. Tôi tin tưởng cưới nhau rồi trách nhiệm với gia đình sẽ làm anh thay đổi, tập trung cho công việc hơn. Đến bây giờ khi con gái đã 3 tuổi tôi vẫn trăn trở về lời hứa của chồng năm xưa. Anh vẫn ham chơi hơn ham làm, tính anh xởi lởi với mọi người nhưng lại ít quan tâm đến tình hình tài chính của gia đình. Lương một tháng của anh chỉ đủ đóng tiền cho con đi học trường tư, những chi tiêu trong gia đình còn lại tự tôi cân đối từ thu nhập của mình. Anh rất vô tư, bạn bè rủ đi chơi anh ít khi từ chối và để ý đến tình hình tài chính của gia đình, nên vô tình tôi thấy trên vai mình là một gánh nặng về tài chính cho cả nhà. 

Tôi vài lần đề nghị anh xem lại công việc hiện tại của mình, nếu có dư thời gian thì nên nghĩ đến những phương án kiếm tiền khác phụ cho gia đình, nhưng mấy năm rồi mọi chuyện vẫn không thay đổi. Anh không phải người dở nhưng thiếu chí tiến thủ. Mỗi lần chúng tôi gặp khó khăn thì vẫn có gia đình đứng sau giúp đỡ nên tôi dần dần nghĩ dường như anh không muốn thay đổi hay tiến lên, vì đối với anh như vậy là ổn và tốt rồi. Tôi càng tập trung cho công việc của mình thì càng thấy buồn vì chồng cứ thờ ơ với công việc. Phải chi anh cố gắng làm việc nhưng không gặp thời thì tôi còn thông cảm được, đằng này anh chẳng chịu làm. Tôi bắt đầu băn khoăn về chồng mình, nghi ngờ về sự tin tưởng của mình năm xưa. 

Ban ngày công việc rảnh rỗi anh lướt web, ban đêm anh cũng lướt web, chơi với điện thoại, dần dần những cuộc nói chuyện và chia sẻ giữa chúng tôi cũng thưa thớt. Tôi cũng cố gắng nói chuyện thẳng thắn với anh vài lần nhưng mọi thay đổi cũng chỉ được vài ngày rồi lại như cũ. Tôi thấy mình bất lực và dần dần chán nản. Mặc dù đối với gia đình nội ngoại, con cái tôi không có điều gì phàn nàn về anh, nhưng những trăn trở của tôi về anh luôn hiện diện. Tôi biết có nhiều người phụ nữ trong hoàn cảnh như mình, nhiều lần cũng tự hỏi giữa một người chồng giàu có biết làm ăn nhưng không quan tâm gia đình và người chồng không giỏi kiếm tiền nhưng quan tâm gia đình thì chọn ai sẽ tốt hơn. Dù biết “nhân vô thập toàn” hiếm người chồng nào hoàn hảo nhưng tôi thấy trong cả hai trường hợp trên chẳng người chồng nào làm cho người phụ nữ của mình hạnh phúc trọn vẹn cả.

Tôi năm nay mới 30, nếu phải chịu đựng cảnh này 30 năm nữa liệu có đáng không? Tôi thấy thất vọng cho sự lựa chọn tuổi 20 của mình.

Loan

Sự cố trong lần 'yêu' đầu khiến chồng sỉ nhục tôi suốt 2 năm

Tôi cưới chồng đến nay đã được hơn 2 năm, chồng hơn tôi 5 tuổi, anh đã 31 tuổi rồi. Chúng tôi có một bé trai rất ngoan và đáng yêu. Trước khi lấy chồng tôi đã trải qua mối tình dài một năm hồi sinh viên, chúng tôi chia tay vì người đó bắt cá 2 tay. Sau mối tình đó tôi có quen một người khác được gần 4 tháng rồi cũng chia tay vì lý do không hợp. Ra trường đi làm tôi mới quen anh (chồng tôi hiện tại), tìm hiểu được một năm rồi cưới. Trong thời gian quen nhau chúng tôi chỉ liên lạc và nói chuyện qua điện thoại là chính, không có thời gian gặp nhau vì anh làm trong môi trường quân đội. Quan điểm của anh hồi đó đến bây giờ vẫn vậy, chuyện con gái mất trinh tiết không thể nào chấp nhận được.

Hồi mới quen anh cũng nói với tôi như vậy. Anh nói quen tôi là người đầu tiên, hồi đi học bạn bè anh yêu đương rồi bỏ lên bỏ xuống rất nhiều lần, những đứa con gái anh biết rất hư hỏng, vì thế anh chẳng tin ai nên hy vọng tôi không làm anh thất vọng. Nghe vậy tôi cũng không lo lắng gì, vì đã quen 2 người nhưng chưa vượt quá giới hạn với bất kỳ ai. Tôi cũng kể anh nghe về 2 người trước mà tôi đã quen và kể luôn lý do tại sao chia tay. Tôi thề danh dự với anh là bản thân vẫn còn trinh và luôn tự hào trước mặt anh như vậy (đó là sự thật).

Trong thời gian quen nhau cũng có cãi vã và giận hờn nhưng đều qua hết. Quen nhau được một năm chúng tôi về quê đám hỏi sau đó ở chung luôn. Chuyện lần đầu của 2 đứa rất mắc cười, phải nói là xấu hổ vì chồng không rành như anh nói. Lần đầu tiên, chúng tôi loay hoay gần 3 tiếng mà không làm ăn được gì chỉ vì bạn nhỏ của chồng không chịu hợp tác khiến tôi rất đau và đẩy anh ra. Tôi cứ nghĩ có khi nào cơ thể mình có vấn đề (lần đó không thành công nên cả đêm 2 đứa ôm hôn rồi ngủ chay tới sáng). Tính chất công việc của chồng tôi là ngày làm ngày nghỉ, nên hôm sau đi làm thì cách đó một bữa chồng mới về. Lần này về hình như anh có thỉnh giáo bạn bè trên cơ quan nên cũng có chút dạo đầu làm tôi thấy cảm hứng và hoàn thành được sự nghiệp cao cả đó. Có điều chồng ngạc nhiên tại sao tôi không bị chảy máu, anh hỏi có phải tôi không còn trong trắng không?

Tôi choáng váng hỏi lại anh đang nói gì vậy, anh kêu bạn bè anh chỉ cho như thế. Tôi không biết đáp trả lại anh như thế nào nữa. Một lúc sau, khi vệ sinh cá nhân, tôi thấy có một giọt máu nhưng lại nghĩ mình đến tháng nên cũng không kể lại với chồng. Cuộc sống của tôi và chồng trở nên xấu đi từ lần đó, anh ăn nói rất khô khan và thô tục cãi nhau là mày với tao, thậm chí nhiều lúc anh sai cũng không làm hòa, tôi lại phải xuống nước. Có lần anh chở tôi đi đám cưới bạn, trên đường về anh có chút rượu trong người rồi cả 2 nói chuyện qua lại, tôi bảo anh đã bỏ bê tôi trong đám cưới, anh nổi khùng lên và chửi tôi: “Mày tưởng mày ngon lắm hả, mày tưởng tao tin mày hả, tao đâu phải thằng ngu khi tin đứa như mày, gái mất trinh mà bày đặt lớn giọng với ai” (mấy câu nói đó chắc tới chết tôi cũng không quên nổi).

Anh nói thế khiến tôi nghẹn đắng họng, không nói lại được câu nào, chỉ thốt lên rằng anh tin hay không thì tùy. Sau hôm cãi nhau đó anh ở trên cơ quan không về và cũng không liên lạc cho tôi. Tôi buồn và khóc rồi điện cho bạn thân và gia đình, bạn tôi khuyên nếu thế thì bỏ đi, bố mẹ nói tôi hãy suy nghĩ kỹ, chứ 2 đứa đã về quê làm đám hỏi, mời bạn bè hàng xóm tới dự rồi, giờ không lấy nữa mặt mũi đâu về quê. Sau đó chồng cũng xin lỗi tôi, nói lúc đó say nên không suy nghĩ được gì.

Ở với nhau được 5 tháng tôi có bầu rồi sau đó chúng tôi đám cưới, từ ngày có bầu đến giờ con 2 tuổi, tôi bị chồng đánh đến cả chục lần, ngoài ra còn những trận chửi bới và đay nghiến chuyện trinh tiết của tôi thì kể không hết. Có lần chồng cầm cả chiếc dép phang vào mặt tôi ngay trước mặt bạn tôi (bạn ở cạnh phòng trọ) vì lý do hôm qua tôi mượn chén nhà bên cạnh mà không đem đi trả để đến hôm nay, nói tính tôi bạ đâu để đó. Có lần chồng chửi tôi là điếm, vô phước lấy phải tôi, còn tôi có phước mới lấy được người như anh. Bức xúc quá nên tôi vùng dậy chỉ tay vào mặt chồng và nói: ”Anh biết tôi điếm sao còn lấy”. Chồng lao tới tát vào mặt tôi, sau đó tôi ôm con ra ngoài và xin ở nhà bên cạnh một đêm, chồng cũng chẳng đi tìm hay lo lắng gì, sáng mai tôi về thấy anh khóa cửa đi làm như bình thường.

Giờ cuộc sống của tôi với chồng như địa ngục, tôi không còn yêu anh, có khi cả tuần 2 vợ chồng mới thấy mặt nhau. Chia tay tôi sợ không thể lo lắng cho con. Từ khi quen anh tới giờ tôi vẫn đi làm nhưng lương thấp, hai vợ chồng góp tiền vào mới đủ sống, giờ bỏ nhau thì tôi phải làm sao để nuôi con? Mong các bạn cho tôi lời khuyên.

Huyền

Tôi năn nỉ cỡ nào vợ cũng không chịu sinh con

Tôi 28 tuổi, kết hôn được hai năm, vợ nhỏ hơn tôi 2 tuổi. Chúng tôi đều kinh doanh, cuộc sống thoải mái vì tôi là con một, hai vợ chồng ở với ba mẹ tôi. Tôi rất yêu vợ, cô ấy cũng vậy. Tuy nhiên tính tình cô ấy khá trẻ con từ lúc chưa cưới tới giờ. Tôi còn nhớ lúc mới cưới, đêm tân hôn cô ấy lăn ra ngủ, tôi mà đụng vào người là cô ấy la mệt, tôi phải ôm vợ ngủ cả đêm. Chưa kể cô ấy chẳng biết gì về chuyện chăn gối, có một kiểu tôi muốn làm gì thì làm, tôi sợ cô ấy đau nên chẳng dám thử gì mới, đôi khi cũng thấy chán.

Vợ tôi rất có hiếu với ba mẹ chồng, giỏi kinh doanh nhưng việc nhà đụng đâu hư đó. Tôi thì không sao nhưng mẹ hơi khó chịu, nhiều lúc vợ bị la lên phòng khóc tôi rất đau lòng. Tôi đề nghị mẹ tìm ôsin, mẹ nói không muốn nhà có người lạ. Một vấn đề nữa tôi vô cùng đau đầu là mẹ muốn có cháu mà vợ tôi không chịu sinh. Tôi năn nỉ cỡ nào cô ấy cũng không chịu. Có bữa tôi lén đổi mấy thuốc tránh thai thay thuốc bổ, cô ấy biết la toáng lên bỏ về nhà mẹ đẻ. Tôi phải nói dối ba mẹ là nhà cô ấy có việc, giờ tôi mới chở được cô ấy về. Có bữa tôi hăm dọa sẽ nhờ người sinh hộ, cô ấy thản nhiên trả lời anh mà bỏ được em mới lạ. Đúng là tôi rất yêu cô ấy. Ai có vợ giống tôi không, cho tôi lời khuyên với.

Nam

Lâu lắm rồi tôi chỉ ước mình là học sinh trung bình

Chủ nhật, 4/12/2016 | 15:29 GMT+7

Chủ nhật, 4/12/2016 | 15:29 GMT+7

Tôi chán những cuộc thi ngoài lề mà thầy cô áp đặt lên học sinh như đó là một “nhiệm vụ”. Hai chữ “nhiệm vụ” từ lúc nào đối với tôi thật ám ảnh quá. 

Tôi là một học sinh giỏi của trường, theo mọi người là thế. Nhưng có ai biết rằng từ rất lâu rồi tôi luôn ước ao “được” trở thành một học sinh trung bình để không phải mệt mỏi và áp lực như vậy nữa. Thật sự tôi đã chán lắm, chán lắm rồi. Tôi chán những cuộc thi ngoài lề mà thầy cô áp đặt lên học sinh như đó là một “nhiệm vụ”. Hai chữ “nhiệm vụ” từ lúc nào đối với tôi thật ám ảnh quá. Có ngày nào nó không dày vò tôi rằng từ cái ngày đầu bước chân vào trường trung học cơ sở cho đến nay? Tôi thấy mình chỉ là một con rô bốt được thầy cô lập trình sẵn để cứ khi có cuộc thi hay hoạt động nào cũng phải tích cực tham gia; dù cho phải thức đêm thức hôm soạn bài và học bài, dù cho phải nghỉ cả những lớp học thêm bổ ích mà tôi rất yêu thích, dù cho bệnh hay mệt đến mấy cũng phải cố lăn ra khỏi giường để gắng mà đi tập. Tất cả cũng chỉ vì hai chữ “nhiệm vụ”, liệu nó có đáng?

Tôi phải làm sao bây giờ khi mỗi lần từ chối vì lý do không đủ khả năng hay bận thì lại nhận được một tràng chỉ trích rằng học sinh không có quyền nói bận với thầy cô, rằng vì tôi là một học sinh giỏi nên phải cố gắng hơn nữa để trở nên toàn diện, rằng đó là “nhiệm vụ”. Tôi đã làm gì có lỗi? Những thành tích mà tôi đem về cho trường dù nhỏ nhoi nhưng lại chỉ khiến tôi nhận thêm bao áp lực. Giờ đây, trong một góc phòng nhỏ, có ai biết rằng tôi đang khóc. Vì sao tôi không có quyền nói “không”? Phải chăng vì tôi là học sinh?

Uyên

‘;
var parentDom = $(this).parent().get(0).tagName;
var tableDom = $(this).parents(‘table’);
if(parentDom == ‘TD’ || parentDom == ‘td’)
{
tableDom.before(vneVideo).remove();
}
});
Parser.SITE_URL = base_url;
Parser.URL = js_url;
Parser.FLASH_URL = flash_url;
Parser.SITE_ID = site_id;
Parser.AUTO_PLAY = 1;
Parser.parseAll();
}
if (typeof(common.parserAdsFullScreen) != ‘undefined’) {
common.parserAdsFullScreen();
}
if (typeof(common.resizeImageDetail) != ‘undefined’) {
common.resizeImageDetail();
$(window).resize(function() {
common.delayFireOnce(1000).done(function() {
common.resizeImageDetail();
});
});
}
news_detail.shopParser();

Anh bỏ tôi cưới con gái phó giám đốc bệnh viện để có vị trí cao

Tôi 33 tuổi, đang là điều dưỡng. Tôi là dân tỉnh lẻ, lên Sài Gòn học. Tôi và anh là bạn học cấp 3, yêu nhau từ thời học sinh tới giờ. Chúng tôi có mối tình trong sáng đến khi anh nói muốn tôi mãi là của anh, rồi chúng tôi thuộc về nhau, đó là lần đầu của tôi. Tôi và anh cứ thế yêu nhau say đắm, rồi người con gái khác xuất hiện. Cô ấy là con phó giám đốc một bệnh viện, tôi biết cô gái đó rất thích anh dù biết chúng tôi yêu nhau.

Anh hứa sẽ chung thủy với tôi nhưng rồi tiền bạc làm anh mất lý trí dù nhà anh rất khá. Anh nói yêu tôi nhưng cô ta có thể đưa anh lên vị trí cao hơn, nếu tôi chấp nhận để anh quen cô ta thì khi có vị trí nhất định trong công việc, anh sẽ cưới tôi. Tôi ngốc thật, lại tin vào lời nói đó rồi chấp nhận cho anh quen cô ấy. Anh  khác xưa, đi xe hơi, lời nói cũng thay đổi. Tôi hỏi nếu anh chọn người con gái đó rồi thì tôi sẽ đi, anh bảo: “Tôi là bác sĩ, thiếu gì người cần”, thế là anh bỏ tôi đi.

Tôi điên cuồng, đau đớn, chuyện học đi xuống. Rồi anh kết hôn với người con gái đó, nhanh chóng được làm phó khoa dù mới vào nghề. Tôi bỏ học, chuyển đến nơi khác, vì quá yêu anh mà tôi đã để mình có thai cùng anh. Anh lạnh lùng phủ nhận cái thai đó. Tôi phá thai và học lại điều dưỡng. Thời gian trôi qua tôi có quen một vài mối tình nhưng họ đều bỏ đi vì tôi không còn trinh, lại nghèo nữa. Giờ tôi không biết tin vào ai, đời này không có tình yêu thật sự. 

Huyền

Hối hận vì cưới người phụ nữ thô kệch nhưng là con sếp

Tôi 30 tuổi, có công việc ổn định và đứa con một tuổi. Trước đây 5 năm tôi từng bỏ đi tình yêu của mình để cưới vợ. Vợ không phải người tôi yêu. Ngày đó tôi là sinh viên mới ra trường, công việc còn bấp bênh, bù lại có một tình yêu đẹp. Chúng tôi yêu nhau ba năm và cả hai gia đình đã biết mặt. Sau đó tôi xin việc ở một công ty khác, vì hoạt bát trong công việc nên được sếp để ý và gả con gái, là vợ tôi bây giờ. Vợ tôi không xinh đẹp, lại thêm ngoại hình thô kệch, tiếng nói khàn khàn như đàn ông, bằng tuổi tôi mà như lớn hơn tôi cả chục tuổi. Tuy không yêu nhưng con đường tương lai đang sáng rực trước mắt với khối tài sản kết xù, tôi đã đồng ý. Gia đình bạn gái ai cũng trách tôi tham vàng bỏ ngãi và cắt đứt liên hệ kể từ đó.

Cưới nhau một năm đầu vợ hiền lành, dịu dàng, sau đó vợ quản lý tôi rất chặt, hay ghen tuông khi tôi tiếp xúc với khách hàng là nữ. Sống với vợ năm năm tôi cảm giác như là 50 năm, vợ lúc nào cũng ỷ mình có tiền và giỏi giang, không hề xem trọng tôi. Mỗi lần có chuyện cãi nhau vợ đều nói với ba mẹ. Sống với cô ấy mà tiền bạc tôi không được tiêu dùng và bị quản lý rất chặt chẽ, không có tự do của mình, tất cả tài sản cô ấy đều đứng tên. Mỗi lần cãi nhau vợ lại nói nhờ có gia đình bên đó mà tôi mới có được ngày hôm nay.

Giờ tôi rất chán nản và muốn ly hôn, tình cờ gặp lại người yêu cũ trong một chuyến công tác, tôi biết em vẫn chưa có gia đình, trái tim như đập loạn nhịp kể từ đó. Không khi nào tôi không nhớ tới em và hối hận về việc bỏ rơi em. Giờ tôi phải làm sao khi sống chung với vợ không còn thấy hạnh phúc, mà ra đi tôi sẽ trắng tay.

Thạch

32 tuổi mà tôi 'lực bất tòng tâm' trong mọi việc

Thứ sáu, 2/12/2016 | 15:27 GMT+7

Thứ sáu, 2/12/2016 | 15:27 GMT+7

Tôi từng suy nghĩ bỏ nhà đi hoang, hay nghĩ chuyện chết vì thấy bản thân lận đận suốt 5 năm qua, làm ảnh hưởng sức khỏe, tinh thần và sự nghiệp.

Tôi 32 tuổi, tuổi bắt đầu vào sự nghiệp riêng nhưng sao cứ thấy rắc rối và không lối thoát. Tôi từng suy nghĩ bỏ nhà đi hoang, hay nghĩ chuyện chết vì thấy bản thân lận đận suốt 5 năm qua bởi sự việc ngoài ý muốn (tôi không phải người xấu) làm ảnh hưởng sức khỏe, tinh thần và sự nghiệp đến giờ. Do thu xếp được kinh tế (cũng gần một tỷ đi vay mượn) nên tôi thoát khỏi “thân bại danh liệt”. Giờ đây mọi việc đã xong nhưng cái đen đủi vẫn theo tôi, làm việc luôn bị lỗi rồi lại cho rằng không hợp sếp, không hợp công việc, xa xôi…

Bây giờ, tôi chỉ muốn công việc ổn định để lo cho gia đình, ba mẹ và vợ con thôi vì 5 năm nay họ đã hết nước mắt cho tôi rồi. 5 năm, tôi cũng khóc rất nhiều vì cố gắng mà lực bất tòng tâm. Giờ đây tôi chẳng biết mình phải làm sao, hay do tôi không tích đủ đức? Tôi có bằng đại học đàng hoàng, chẳng biết rồi bản thân sẽ như thế nào nữa, sợ như thế này hoài thì ý chí và nghị lực của tôi tan biến.

Khải

‘;
var parentDom = $(this).parent().get(0).tagName;
var tableDom = $(this).parents(‘table’);
if(parentDom == ‘TD’ || parentDom == ‘td’)
{
tableDom.before(vneVideo).remove();
}
});
Parser.SITE_URL = base_url;
Parser.URL = js_url;
Parser.FLASH_URL = flash_url;
Parser.SITE_ID = site_id;
Parser.AUTO_PLAY = 1;
Parser.parseAll();
}
if (typeof(common.parserAdsFullScreen) != ‘undefined’) {
common.parserAdsFullScreen();
}
if (typeof(common.resizeImageDetail) != ‘undefined’) {
common.resizeImageDetail();
$(window).resize(function() {
common.delayFireOnce(1000).done(function() {
common.resizeImageDetail();
});
});
}
news_detail.shopParser();

Tôi muốn tự tử vì quá áp lực gia đình

Thứ năm, 1/12/2016 | 16:56 GMT+7

Thứ năm, 1/12/2016 | 16:56 GMT+7

Tôi phải nhìn mẹ chạy vạy lo trả nợ rồi lo cái ăn trong gia đình, hàng đêm mẹ lại chịu cái đau của bệnh tật hành hạ. Tôi phải làm sao đây.

Gia đình tôi sống chủ yếu bằng nghề đi biển đánh cá, công việc này không đem đến nguồn thu nhập ổn định. Mẹ tôi phải một mình gánh vác tất cả, cứ như vậy nợ nần chồng chất, tiền lời lãi lại tăng nhanh. Mẹ không dám nói ra, còn tính ba rất sĩ diện, nếu nói cho ba biết thì không hiểu chuyện gì sẽ xảy ra. Tôi phải chạy vạy khắp nơi để bù đắp nhưng cũng chỉ là nước sông đổ biển. Chắc mọi người sẽ nghĩ là nợ bao nhiêu mà lại như vậy? Chỉ 100 triệu là có thể giúp đỡ gia đình tôi hay đúng hơn là giúp mẹ tôi vượt qua khó khăn này nhưng giờ mẹ lại mắc bệnh nan y nữa, tôi không biết phải làm sao. Áp lực tiền nợ ngày càng nhiều, thêm áp lực khi mẹ đang bệnh nữa, rồi còn phải giấu ba. Nếu nói ra ba sẽ chửi mẹ, như vậy chỉ làm mẹ buồn khổ thêm. Mẹ nói nếu để ba biết mẹ sẽ bỏ đi luôn.

Tôi biết và hiểu rằng tại sao mẹ không cho nói. Nếu nói ra cũng chẳng có cách nào trả được nợ, đã vậy ngày nào mẹ cũng phải nghe ba chửi nữa. Giờ tôi thật sự không biết làm gì nữa rồi. Có lẽ có một số người nói rằng 100 triệu có là gì đâu mà phải suy nghĩ tiêu cực? Nhưng đối với những người nghèo như chúng tôi thì số tiền này rất lớn. Tôi cảm thấy mình bế tắc, ngột ngạt, căng thẳng như dây đàn. Tôi còn phải nhìn mẹ chạy vạy lo trả nợ rồi lo cái ăn trong gia đình, hàng đêm mẹ lại chịu cái đau của bệnh tật hành hạ. Tôi phải làm sao đây. Tôi không thể nói với chồng vì chồng cũng làm hết khả năng để giúp đỡ nhà tôi rồi. Tôi thật sự bế tắc, cần lời khuyên của mọi người.

Dung

‘;
var parentDom = $(this).parent().get(0).tagName;
var tableDom = $(this).parents(‘table’);
if(parentDom == ‘TD’ || parentDom == ‘td’)
{
tableDom.before(vneVideo).remove();
}
});
Parser.SITE_URL = base_url;
Parser.URL = js_url;
Parser.FLASH_URL = flash_url;
Parser.SITE_ID = site_id;
Parser.AUTO_PLAY = 1;
Parser.parseAll();
}
if (typeof(common.parserAdsFullScreen) != ‘undefined’) {
common.parserAdsFullScreen();
}
if (typeof(common.resizeImageDetail) != ‘undefined’) {
common.resizeImageDetail();
$(window).resize(function() {
common.delayFireOnce(1000).done(function() {
common.resizeImageDetail();
});
});
}
news_detail.shopParser();

Anh bỏ vợ con để nhất quyết cưới tôi

Tôi 28 tuổi, có bé gái mới sinh, vợ chồng tôi sống rất hạnh phúc nhưng điều sắp nói ra đây chắc sẽ khiến mọi người khinh thường tôi. Tôi là mối tình đầu của anh, vì một số lý do chúng tôi chia tay, anh gặp lại tôi và ly hôn vợ cũ. Vì tôi anh đã bỏ sự nghiệp, ba mẹ anh, con trai anh. Anh rất thương con trai, đêm nào cũng mở điện thoại xem hình nó. Từ khi yêu tôi anh bị mọi người nói là kẻ hèn, ích kỷ, anh vì bảo vệ tôi mà luôn bị mọi người chỉ trích. Vợ cũ anh là một phụ nữ xinh đẹp, thông minh, học cao và rất yêu anh. Tôi biết chị ta ghét tôi lắm. Mẹ anh nói với tôi rằng tôi là vợ lẽ, gia đình tôi thấp kém, điều này khiến tôi rất buồn.

Từ lúc anh sống với tôi phải ở nhà thuê. Tôi mang thai anh làm vất vả, có khi làm thêm ban đêm. Tôi biết anh còn đi phụ hồ nữa mà giấu tôi. Có bữa anh cầm bọc trái cây về mà tôi ứa nước mắt. Tôi thương anh, tại sao anh khổ vì tôi thế này? Tôi mà kiên quyết không quay về chắc anh giờ này không phải làm công việc này, lại được mọi người tôn trọng. Có bữa tôi đi dọn hàng về khuya anh chạy đi tìm, nói sợ tôi bỏ anh mà đi như lần trước. Do tôi đã bỏ đi nên anh mới kết hôn.

Tôi chẳng hiểu sao giờ mình lại quay lại để vợ con anh và anh khổ. Tôi không kiềm chế được cảm xúc khi gặp lại anh. Anh giờ đen hơn xưa vì tôi. Tôi buồn lắm, sợ sau này anh sẽ khổ. Tôi có nên ôm con về quê không? Như lần trước anh sẽ đi và sẽ quên tôi, sẽ quay về với vợ con anh thôi. Tôi biết chị ấy yêu anh nhiều lắm, sẽ tha thứ cho anh. Tôi không phải muốn làm người cao thượng nhưng nhìn anh vất vả tôi thấy đau lòng. Tôi viết những dòng này trong cảm giác khó chịu lắm. Anh thì ôm chặt con ngủ, anh đã khổ nhiều vì tôi rồi. Nếu tôi về quê có thể sống qua ngày, còn anh có thể gần con trai hơn, được mọi người tôn trọng, không phải vất vả nữa. Tôi sẽ nuôi con thật tốt, sẽ nói ba nó đã chết nhưng là người đàn ông tốt, rằng con là hình thành từ tình yêu ba mẹ. Tôi sẽ yêu nó thật nhiều và cũng yêu anh đến hết cuộc đời này. Tôi là người cướp hạnh phúc người khác thì sao lại có được hạnh phúc. Anh sẽ đi tìm tôi và sẽ đau khổ vì tôi vài tháng thôi, rồi anh sẽ quên.

Hường