Recent Posts

Tôi muốn lấy lại tình cảm của bạn gái cũ


Thứ bảy, 25/2/2017 | 13:14 GMT+7

Thứ bảy, 25/2/2017 | 13:14 GMT+7

Qua cách nói chuyện tôi thấy cô ấy vẫn còn quan tâm đến mình nên ngỏ lời tiếp tục tình yêu này. Cô ấy không đồng ý, nói giờ đã hết yêu tôi rồi. 

Tôi và bạn gái bằng tuổi, chia tay nhau một tháng trước dù đã quen nhau được 8 năm. 4 năm đầu bạn gái theo đuổi tôi, tới năm thứ 5 chúng tôi mới chính thức yêu nhau. Một tháng trước cô ấy nói chia tay vì không còn yêu tôi nữa, nói khi gặp nhau cô ấy không còn cảm giác háo hức như xưa. Trước đó vì bận học với đi làm thêm nên tôi ít quan tâm, lâu lâu mới hẹn cô ấy đi chơi. Vì mệt nên những cuộc đi chơi đối với tôi là cực hình, không còn hứng thú, chúng tôi chỉ gặp nhau cho có, uống ly nước rồi về.

Giờ cô ấy nói lời chia tay tôi cảm thấy hụt hẫng, khó chịu, như mất đi mọi thứ. Tôi níu kéo trong một tháng, cuối cùng cô ấy chỉ chấp nhận làm bạn. Qua cách nói chuyện tôi thấy cô ấy vẫn còn quan tâm đến mình nên ngỏ lời tiếp tục tình yêu này. Cô ấy không đồng ý, nói giờ đã hết yêu tôi rồi. Trong lúc nóng giận, tôi nói nặng lời với cô ấy, sau đó thấy hối hận vì việc đã làm. Tôi nhắn tin xin lỗi thì cô ấy bảo: “Em mất lòng tin ở anh quá nhiều rồi, giờ xin anh để em yên một thời gian. Em không muốn nói gì hết”. Sự việc qua 2 ngày rồi mà tôi chỉ biết im lặng. Mong mọi người giúp tôi có cơ hội quay lại với cô ấy.

Phong

‘;
var parentDom = $(this).parent().get(0).tagName;
var tableDom = $(this).parents(‘table’);
if(parentDom == ‘TD’ || parentDom == ‘td’)
{
tableDom.before(vneVideo).remove();
}
});
Parser.SITE_URL = base_url;
Parser.URL = js_url;
Parser.FLASH_URL = flash_url;
Parser.SITE_ID = site_id;
Parser.AUTO_PLAY = 1;
Parser.parseAll();
}
if (typeof(common.parserAdsFullScreen) != ‘undefined’) {
common.parserAdsFullScreen();
}
if (typeof(common.resizeImageDetail) != ‘undefined’) {
common.resizeImageDetail();
$(window).resize(function() {
common.delayFireOnce(1000).done(function() {
common.resizeImageDetail();
});
});
}
news_detail.shopParser();

Cuộc sống 'làm dâu không chồng' của tôi quá thiệt thòi

Tôi sinh năm 1993, vừa kết hôn tháng 3/2016, cuộc hôn nhân tưởng là cái kết đẹp sau mối tình 3 năm từ thời sinh viên. Tôi ra trường, đi làm tầm vài tháng rồi kết hôn với anh. Anh sinh năm 1990, học cùng trường đại học với tôi, anh học xong thì đi du học theo diện vừa học vừa làm tại Nhật Bản. Tính ra chúng tôi yêu nhau 3 năm nhưng thời gian bên nhau chỉ 5 tháng, sau đó anh sang Nhật, chúng tôi vẫn yêu nhau và anh quyết định cưới tôi trong dịp về thăm nhà lần đó.

Đám cưới diễn ra, một mình tôi ở nhà xoay xở từ gặp mặt, nói chuyện người lớn, ăn hỏi và váy cưới, anh về thì 2 hôm sau tiến hành tổ chức. Tủi thân, vất vả nhưng tôi vẫn tự động viên mình phải cố gắng vì anh ở xa. Sau đám cưới, chồng ở Việt Nam 2 tuần rồi quay trở lại Nhật, những ngày hạnh phúc của vợ chồng mới cưới chẳng diễn ra, chồng tôi khi về thì mua đủ loại quà cáp cho anh em, họ hàng bên nội, nhưng vợ lại chẳng có gì. Khi đi, chồng cũng không để lại tiền cho tôi trang trải cá nhân, nói ở nhà đã có bố mẹ, với lại ở nhà cần gì tiền. Tính tôi tự lập, gia đình khó khăn nên lúc còn đi học cũng lo toan rất nhiều, tôi có thể tự lo cho bản thân lúc đó dù đang ở nhà, không đi làm.

Ở nhà vài tháng tôi đi làm, một tháng về nhà một lần, những tháng ngày mới cưới ở nhà đó tôi không bao giờ quên được. Bố mẹ chồng thấy tôi ở nhà không vừa ý, luôn miệng chê nhà tôi nghèo nàn, dân ở đó phải đi nơi khác kiếm sống. Tôi nuốt nước mắt vào trong, than vãn với chồng nhưng chồng mắng tôi té tát, vì chồng cho rằng bố mẹ chồng thương tôi như con đẻ, tôi không biết ơn thì thôi lại còn nghĩ này nọ. Từ đó, tôi chẳng nói gì nữa, vợ chồng ở xa, thỉnh thoảng anh gọi video, ngày nhắn đôi ba tin gọi là hỏi thăm.

Mọi chuyện sẽ chẳng có gì nếu gần đây tôi không đọc được tin nhắn qua mạng xã hội của anh và em gái anh. Em gái làm ở công ty nước ngoài, lương tầm 15 triệu/tháng. Gần đây, em gái muốn nghỉ việc để tìm việc mới, anh sốt sắng lo lắng, hỏi có tiền không, không có thì bảo anh, tầm 30 triệu anh luôn có. Tôi sốc, nghĩ về khoảng thời gian chưa đi làm ở nhà anh chẳng đưa tôi một đồng, ngay cả khi tôi là vợ, anh đi làm cũng gửi hết tiền về nhà cho bố mẹ chồng, không đoái hoài gì đến tôi. Tôi không biết có nên tiếp tục cuộc hôn nhân này không, thực sự tôi đang bế tắc. Mong mọi người cho lời khuyên.

Thủy

Chồng không muốn ở riêng dù tôi và bố mẹ anh quá xung khắc

Tôi 35 tuổi, sinh ra ở một xã miền núi. Quê tôi nghèo, gia đình đông con, tôi lại là út khi ba mẹ đã quá già nên không có gì cho tôi ngoài kiến thức. Tôi được đánh giá là khá xinh, giao tiếp tốt, biết tính toán làm ăn, hết lòng vì chồng con.
Chồng tôi 38 tuổi, sinh ra ở xã đồng bằng giáp ranh thành phố, gia đình chồng tôi cũng rất nghèo, anh là con cả của 4 anh em, không được học hành nhiều nhưng bù lại được đi xuất khẩu lao động nên kinh tế của gia đình chồng khá lên đôi chút, dù chả giàu bằng ai vì gia đình phụ thuộc kinh tế vào anh là chính. Anh hiền lành, tốt tính, chịu thương chịu khó, bố mẹ làm ruộng, không biết buôn bán. Mẹ anh chịu khó nhưng không biết làm ăn, chỉ như một cái máy, ai bảo sao làm vậy. Bố chồng dù được ăn học đàng hoàng nhưng vì là người xấu tính nên bị mọi người ghét, rồi cũng phải bỏ công việc về làm ruộng. Ông lười nhác, không thể làm được việc gì ra hồn, nghiện rượu và mỗi khi say rượu thì tôi là chủ đề để ông chửi bới. Ông bất tài, ham vui và rất ra trưởng. Ở bố chồng tôi hội tụ đầy đủ phẩm chất của một người đàn ông vô dụng.

Mọi chuyện xảy ra khi tôi về làm dâu. Tôi cưới một tháng thì chồng tiếp tục đi xuất khẩu lao động. Lúc anh đi tôi mang bầu bé đầu, anh về thăm khi con được đầy tháng rồi lại đi. Con được gần 2 tuổi thì anh về một tháng và lần này tôi có bầu em bé thứ hai. Tôi kể như vậy để các bạn hiểu rằng một người con gái làm dâu thiên hạ, trong gia đình 4 thế hệ, chửa đẻ nuôi con một mình (tôi ốm nghén rất nặng, phải đẻ mổ) khổ như thế nào. Như thế vẫn chưa đủ, bố chồng chê tôi người miền núi mặc dù nhà tôi cách nhà chồng 20km. Nhà chồng tôi cũng chẳng có gì hơn nhà tôi. Bố chồng chửi tôi suốt, không chịu được tôi bật loa điện thoại cho chồng nghe, anh về phép cũng thấy tất cả nhưng chưa bao giờ đứng ra bảo vệ tôi.

Nhiều lần tôi xin ra ở riêng mà anh không cho. Anh về nước được hơn một năm rồi. Bố chồng cứ say cả tháng, say rồi lại chửi dù tôi là người lo kinh tế chính trong gia đình. Chồng hiền lành, lại không có đầu óc kinh doanh nên chỉ phụ tôi. Chính vì thế bố chồng ghét tôi vì tôi hơn ông, tôi nói được làm được, không phụ thuộc và không nghe lời ông. Giờ vợ chồng tôi chẳng có gì, nhà đi thuê, kinh doanh chỉ đủ ăn. Tôi muốn ra ở riêng cho thoải mái (chỗ tôi thuê bán hàng chỉ cần cải tạo chút là ở được) nhưng cứ nhắc đến vấn đề này là chồng khùng lên. Tôi phải làm như thế nào?

Lan

Tôi chưa một ngày được hạnh phúc với người chồng nghiện 'đá'

Tôi 31 tuổi, chồng hơn một tuổi, chúng tôi mới kết hôn được gần hai tháng, từng là bạn bè hơn 12 năm qua. Năm ngoái, anh bày tỏ tình cảm và mong muốn được gắn bó với tôi. Lúc đó tôi có tình cảm với anh nên đồng ý. Được gia đình hai bên ủng hộ, chúng tôi nhanh chóng làm đám cưới vào cuối năm 2016. Trước khi cưới, tôi phát hiện anh chơi ‘đá’, bạn bè xung quanh anh toàn những người thật sự có vấn đề, có người từng lấy 3 đời vợ, có người bị vợ bỏ, có người là dân anh chị, quan trọng hơn là nhiều kẻ cũng chơi ma túy đá và họ thường xuyên hẹn hò với nhau. Đồng nghiệp hầu như anh không chơi cùng.

Tôi vẫn quyết định lấy anh dù biết điều đó vì nghĩ khi có gia đình anh sẽ có trách nhiệm hơn, tôi muốn giúp anh nhận ra cái sai và từ bỏ con đường sai trái đó. Không chỉ vậy, anh còn chơi bài trên điện thoại hàng ngày tốn đến hàng triệu tiền thẻ cào. Có những ngày anh tiêu tốn cả chục triệu. Bản tính cáu gắt, dễ tức giận, hễ tức lên anh có thể đập phá đồ đạc. Tôi giận cũng có, nhẹ nhàng tâm sự với chồng rất nhiều lần, khuyên chồng đi khám theo phương pháp đông y, uống thuốc và sẽ nghỉ việc để ở bên giúp anh ấy cai nghiện, thế mà anh không đồng ý. Tôi cũng đề xuất hai vợ chồng rời đi nơi khác sinh sống, muốn tách anh ấy ra khỏi môi trường bạn bè xấu, anh lại không đồng ý.

Nhiều lần anh sử dụng thẻ ATM lương của tôi để nạp thẻ chơi game, tiền trong ví tôi không cánh mà bay. Tiền anh mang đi cho bạn bè, tiêu pha vào tệ nạn làm tôi quá mệt mỏi, anh không nhận ra đó là sai trái. Tôi cảm thấy quá mệt mỏi dù mới cưới có 2 tháng. Chưa có ngày nào tôi được có cảm giác hạnh phúc. Có hôm 11h30 đêm lặn lội tìm chồng, thậm chí 3h sáng vẫn chưa biết chồng ở đâu. Tôi định xin nghỉ không lương, đi đâu đó một thời gian ngắn cho anh ấy thời gian suy nghĩ xem có thật sự cần đến gia đình không. Xin hãy cho tôi lời khuyên. Chân thành cảm ơn chuyên mục.

'Bạn trai ngày nào cũng đòi hỏi chuyện ấy' đã xin cưới tôi


Thứ tư, 22/2/2017 | 16:31 GMT+7

Thứ tư, 22/2/2017 | 16:31 GMT+7

Tôi nghe theo lời khuyên của mọi người là đề nghị anh cưới. Anh đồng ý và về gặp ba mẹ tôi nói chuyện. Gia đình anh cũng thích tôi nên chắc cuối năm sẽ tổ chức cưới. 

Trước tiên xin cảm ơn mọi người rất nhiều về những lời khuyên chân thành đã dành cho tôi. Tôi là người đã viết bài: “Bạn trai ngày nào cũng đòi hỏi chuyện ấy”. Hai mối tình trước của tôi đổ vỡ vì bạn trai có người khác và vì gia đình họ phản đối tôi là dân ngoại tỉnh, đồng thời cũng không môn đăng hộ đối. Một năm sau tôi về quê lập nghiệp và gặp anh. Trong bài viết trước, tôi có nói là sau một tháng quen nhau, anh đòi hỏi chuyện quan hệ nhưng tôi không đồng ý. Những lần sau đó là khoảng 5,6 tháng sau chứ không phải như mọi người nghĩ là một tháng. Đó là lần đầu tiên của tôi nên rất sợ và sinh ra tâm lý ghê sợ bản thân quá dễ dãi. 

Tôi đã nghe theo lời khuyên của mọi người là đề nghị đến việc cưới hỏi. Anh đồng ý và có về gặp ba mẹ tôi nói chuyện. Gia đình anh cũng thích tôi nên có lẽ cuối năm nay sẽ tổ chức cưới. Về việc quá khứ anh đã quan hệ với 2,3 người, tôi rất buồn nhưng anh nói: “Quá khứ của anh là những ngày đen tối và vô ích. Anh không muốn nhắc lại nhiều”, vì thế tôi cũng không nghĩ đến nữa. Không biết trước được sau này ra sao nhưng tôi chỉ mong hiện tại hai đứa sống tốt và tôn trọng lẫn nhau. Một lần nữa xin cảm ơn các anh chị độc giả.

Kim

‘;
var parentDom = $(this).parent().get(0).tagName;
var tableDom = $(this).parents(‘table’);
if(parentDom == ‘TD’ || parentDom == ‘td’)
{
tableDom.before(vneVideo).remove();
}
});
Parser.SITE_URL = base_url;
Parser.URL = js_url;
Parser.FLASH_URL = flash_url;
Parser.SITE_ID = site_id;
Parser.AUTO_PLAY = 1;
Parser.parseAll();
}
if (typeof(common.parserAdsFullScreen) != ‘undefined’) {
common.parserAdsFullScreen();
}
if (typeof(common.resizeImageDetail) != ‘undefined’) {
common.resizeImageDetail();
$(window).resize(function() {
common.delayFireOnce(1000).done(function() {
common.resizeImageDetail();
});
});
}
news_detail.shopParser();

Chuỗi ngày 'nước mắt chan cơm' của vợ lãnh đạo cấp cao bị vu oan ngoại tình

Vợ chồng tôi đến với nhau khi đã ở tuổi trung niên, tôi ngoài 40 còn anh ngoài 50 rồi. Anh có một đời vợ nhưng không đăng ký, hai người sống với nhau 3 năm mà không có con sau đó chia tay. Tôi không có thông tin gì về người vợ này ngoài việc anh nói không hợp, không có con nên chia tay. Chúng tôi quen nhau qua mạng xã hội và tiến tới yêu đương sau một thời gian làm bạn. Yêu nhau và xác định hôn nhân nhưng anh bảo có con mới cưới, anh sợ tôi không sinh được giống như người vợ đầu. Tôi lúc đầu rất sốc và định chia tay vì thấy anh tính toán quá nhưng rồi được nghe mọi người khuyên nhủ thấy anh lo là có cơ sở, vì anh là con trưởng, nếu tuyệt tự sẽ có lỗi với gia đình, anh đòi hỏi cũng chính đáng.

Rồi chúng tôi xác định việc có con và cùng đi khám sức khỏe sinh sản, tiếc là cả hai đều khó vì lớn tuổi. Chúng tôi đã tính đến chuyện làm thụ tinh ống nghiệm, nhưng làm thủ tục này phải là người đã kết hôn, nên anh đánh liều đăng ký kết hôn với tôi.

Tôi mua mất vài chục triệu tiền thuốc và về nhà chờ đến kỳ để uống thuốc kích thích trứng rụng, chờ mãi không thấy có, tôi đánh liều thử que thì phát hiện 2 vạch. Khỏi nói tôi và anh mừng thế nào. Gia đình 2 bên vô cùng vui mừng trước tin vui và cùng hối hả tổ chức cưới cho chúng tôi. Cưới xong chúng tôi ở riêng chứ không sống cùng gia đình chồng. Nhà anh chỉ còn mẹ vì bố mất gần chục năm rồi, mẹ anh ở cùng cô em gái không lập gia đình. Cuộc sống sau khi cưới là chuỗi ngày hạnh phúc của chúng tôi khi chờ đợi đứa con trong bụng chào đời. Chúng tôi càng vui hơn khi biết đó là bé trai, đứa con mong mỏi của cả dòng họ bao năm nay.

Anh vui và phấn khởi lắm, hàng ngày đi làm về anh vào trò chuyện với đứa con trong bụng. Tôi hàng ngày đi làm rồi chiều nấu cơm chờ anh về cùng ăn, thấy mình là người vợ hạnh phúc. Tôi yêu chồng. Chỉ có điều anh thuộc thế hệ trước nên gia trưởng, mọi thứ trong nhà đều do anh quyết cả, tiền nong anh quản lý, tiền lương anh bảo tôi giữ để lo cơm nước. Tôi là mẫu phụ nữ nhẫn nhịn và hiền hậu, không to tiếng hay nặng nhẹ với anh bao giờ, nếu nói tôi nhu nhược cũng có phần đúng. Tôi chỉ cố gắng đi làm rồi chăm chút cho gia đình, lo cho đứa con sắp chào đời. Sau khi cưới chồng, tôi có gần trăm triệu tiền tích cóp từ thời con gái định gửi ngân hàng nhưng anh bảo đưa anh đầu tư chứng khoán, tôi thấy bùi tai cũng đưa. 

Con trai tôi chào đời khỏe mạnh và đáng yêu vô cùng. Cháu là kết tinh những gì đẹp nhất của bố mẹ, giống anh như tạc. Sau khi sinh con tôi về nhà ngoại ở vì nhà nội chật và bà cũng già rồi không chăm được cháu. Thời gian bên ngoại tôi rất vui vì gần bố mẹ, nhà cửa rộng rãi, con thoải mái chơi đùa, lại thêm ông bà quý cháu nên càng dễ chịu. Chồng cứ cách ngày lại lên chăm con và ngủ lại, anh đi làm cách nhà ngoại tôi 20km.

Khi con tôi đầy năm chúng tôi dọn về ở một khu chung cư cao cấp do anh mua trước đó. Cuộc sống vợ chồng lúc này mới thực sự là ở riêng, sau đó chúng tôi thuê một người trông trẻ để chăm bé vì lúc này tôi đã đi làm được vài tháng rồi. Trước khi lấy chồng tôi làm bên công tác xã hội, sau khi con được 10 tháng anh xin cho tôi vào một công ty chi nhánh thuộc tập đoàn nơi anh làm việc. Chồng tôi là một trong số những cán bộ cấp cao của tập đoàn nên cũng có uy tín và tiếng nói ở đây.

Tôi vào làm môi trường mới thấy cái gì cũng lạ và gần như phải bắt đầu từ đầu, nhưng nhờ nhanh nhẹn và chăm chỉ nên dần dần tôi cũng làm tốt được công việc. Chúng tôi sống cũng khá êm ấm ngoài trừ vài lần lục đục do mâu thuẫn trong chăm con. Chồng bản chất là người tốt nhưng rất nóng tính, gia trưởng và bực là nói năng rất phũ phàng. Tôi ngược lại, dịu dàng, nhẫn nhịn và nhỏ nhẹ. Có lẽ nhờ vậy mà chúng tôi mới sống ổn thỏa được với nhau. Ngoại trừ thói độc đoán, gia trưởng, chồng tôi yêu con và có trách nhiệm với gia đình, anh không giao du bạn bè và càng không rượu chè cờ bạc trai gái. Anh thỏa thuận với tôi là tiền lương của tôi để trả giúp việc, lo ăn uống trong nhà; lương của anh để dành trả nợ tiền mua nhà, ngoài ra anh cũng có một ngôi nhà mặt đường cho thuê nữa nên kinh tế trong nhà không khó khăn.

Đó chỉ là với suy nghĩ của anh, còn tôi luôn thiếu tiền bởi tiền lương 7 triệu trả ôsin và lo ăn uống cả nhà nên tôi toàn rơi vào cảnh chưa đến tháng đã hết tiền, khi xin thì anh đưa thêm cho một triệu. Tôi rất buồn nhưng cố gắng thu vén để ổn thỏa mọi thứ, thế nhưng việc ít tiền lại ảnh hưởng không nhỏ đến việc chăm sóc nội ngoại của tôi, đặc biệt là đằng nội. Tôi không có điều kiện để mua quà cáp hay biếu xén gì nhiều, chỉ là vài dịp đặc biệt trong năm, vì vậy đã có nhiều tiếng ì xèo rằng tôi ki bo, tính toán. Tôi rất buồn nhưng nói làm sao bây giờ, họ chẳng hiểu cho tôi vì cứ nghĩ chắc anh đưa tôi nhiều lắm.

Tôi còn hay bị anh mắng mỏ mỗi lần con ốm nữa, anh nói tôi là người mẹ tồi vì để con sổ mũi, sốt, mà trộm vía bé con nhà tôi cả năm độ 1-2 lần sổ mũi là cùng, từ khi đi trẻ hồi 2 tuổi rưỡi mới hay ốm hơn. Vậy mà cứ con ốm là tôi và cô giúp việc lại khổ sở vì thái độ nặng nhẹ của anh. Tôi biết anh xót con nhưng chả lẽ tôi không xót? Với lại thử hỏi có đứa trẻ nào trên đời này không bao giờ ốm không? Tôi bảo anh xem có đứa trẻ nào như thế, nếu có tôi chết ngay. Anh nói thế thì tôi chết đi. Tôi thật chẳng còn gì để nói.

Mọi việc trong nhà trước có ôsin tôi còn đỡ vì chị ấy trông con và cơm nước dọn dẹp nhà cửa, sau chị ấy không làm nữa vì bận chăm người nhà ốm. Từ đó con tôi đi trẻ và những mâu thuẫn giữa chúng tôi ngày một nhiều hơn. Tôi hàng ngày đi làm, trưa về nhà nấu cơm cho anh ăn rồi lại đi làm luôn (tôi làm ở gần nhà nên đi bộ được), chiều về nhà tắm cho con, cơm nước cho anh rồi dọn dẹp bát đĩa nhà cửa. Hôm nào tôi cũng từ 6h sáng đến đêm mới được nghỉ ngơi. Anh thì ngoài việc đặt cho tôi nồi cơm, thỉnh thoảng phơi quần áo, đưa đón con đi học là không làm gì nữa. Mọi việc tôi làm hết bởi anh nói nếu không làm thì lên bàn thờ à?

Chuyện vợ chồng từ hồi có thai em bé đến khi con 2 tuổi mới gần nhau đôi lần. Anh nói từ khi có con không còn nhu cầu gì nữa, tôi phần vì sợ anh tự ái phần vì cũng nghĩ đến con cái nên không đòi hỏi gì, dù không ít lần tôi cũng chạnh lòng vì vợ chồng không gần gũi. Dù vậy tôi vẫn quan tâm, chăm sóc anh, không ngại ôm hôn anh bởi với tôi tình yêu lớn hơn tình dục, tôi chỉ cần được yêu anh, được quan tâm và chăm sóc anh là cũng hạnh phúc rồi.

Vậy mà không ngờ một ngày tự nhiên anh nổi đóa lên với tôi, bảo tôi là anh đã biết tôi ngoại tình với người cùng cơ quan từ lâu, có người nói với anh điều đó. Anh không nói cho tôi là ai nói, tôi cũng chẳng biết là mình cặp kè với ai. Tôi nghe mà như sét đánh ngang tai, nào tôi có quen biết, thân gì với ai trong cơ quan này đâu. Tôi biết tính anh hay ghen, anh lại là người có địa vị trong tổng công ty nên luôn giữ mình, không đi chơi với ai, không giao du gì nhiều, sáng đi trưa về, chiều lại đi và tối về, nếu có đi thì luôn đi cùng anh và con, vậy thì làm sao tôi có thể ngoại tình?

Nhiều câu hỏi cứ quay cuồng, lẫn lộn trong đầu tôi. Rồi tôi nhận ra rằng mọi chuyện chỉ là âm mưu của một ai đó trong công ty chồng (anh cũng bị nhiều người ghen ghét), muốn anh bị nhục nên mới dựng chuyện tôi ngoại tình. Tôi một mực kêu oan nhưng anh không nghe, không tin và không chịu hiểu. Gia đình anh biết tôi bị oan cũng một mực khuyên can nhưng anh bỏ ngoài tai không nghe ai hết. Tính anh độc đoán và đã quyết gì là không ai lay chuyển nổi. Sau này tôi mới biết trước khi đến với tôi, anh từng hủy hôn với một người cũng chỉ vì ghen tuông như vậy. Chuyện hủy hôn xảy ra sau khi ăn hỏi và chỉ còn một tuần nữa cưới, tôi không rõ lý do vì sao nhưng nghe mọi người kể sơ sơ như vậy.

Anh lồng lộn, điên cuồng suốt ngày, chửi bới, lăng nhục, đánh và đuổi tôi ra khỏi nhà. Anh chửi tôi bằng những ngôn từ thậm tệ, xưng mày tao, rồi bảo: “Mày biến đi cho khuất mắt tao”. Anh trợn mắt lên đòi giết tôi đến nỗi nhà ngoại sợ quá phải thu xếp cho mẹ con tôi vào Nam lánh nạn một tuần. Sau đó nhà anh mới gọi và bảo tôi về, rằng họ đã thu xếp ổn thỏa, anh sẽ không đuổi đánh tôi nữa. Tôi về nhà và bi kịch lại bắt đầu. Anh nói từ khi tôi bỏ đi anh đã coi như không còn là vợ chồng, từ giờ tôi ở nhà anh sẽ chỉ coi như ôsin mà thôi. Anh bảo chấp nhận cho tôi về vì tôi là mẹ của con anh thôi.

Kể từ đó cuộc sống của tôi là những chuỗi ngày nước mắt chan cơm, anh không nói chuyện với tôi một tiếng nào, nếu có thì xưng cô cô tôi tôi. Tôi có ốm mệt anh cũng mặc kệ, bực lên là anh nhiếc móc, rồi mày tao con nọ con kia. Anh bắt đầu nói chuyện lại với những người yêu, người bạn gái trước đây và cố tình cho tôi biết anh hẹn hò. Anh bảo tôi đi với trai nên anh cũng có quyền tìm người phụ nữ khác. Tôi đừng có làm gì anh, không thì biến khỏi nhà.

Tôi đã tìm mọi cách để minh oan nhưng anh không tin ai cả, ngay cả tổng giám đốc công ty tôi đứng ra bênh vực và phủ nhận mọi chuyện mà anh cũng không tin. Cuộc sống của tôi cứ thế trôi đi được gần 6 tháng trong tình trạng tồi tệ như vậy. Tôi buồn và khóc suốt, thương con trai vì cháu còn bé quá. Tôi sợ đời cháu sẽ bất hạnh nếu lớn lên trong gia đình có bố mẹ như vậy. Tôi không biết phải làm gì lúc này nữa? Mong các bạn cho tôi một lời khuyên.

Không lựa theo ý chồng, tôi bị coi là ghê gớm

Tôi và chồng 25 tuổi, kết hôn được một năm, hiện có con gái hơn một tháng tuổi. Tôi và anh làm cùng khu công nghiệp nhưng khác công ty, tôi quen anh qua một người bạn học cùng đại học, tìm hiểu 6 tháng thì kết hôn. Anh là con người sống rất trách nhiệm, không rượu bia, cờ bạc, trai gái gì. Vì chồng là con một nên vợ chồng tôi chung sống với bố mẹ chồng. Tiền lương hàng tháng của anh khoảng 10 triệu đều đưa hết cho mẹ trả nợ nốt tiền làm nhà, chỉ giữ lại vài trăm đổ xăng. Lương của tôi được khoảng 5 triệu thì hàng tháng đưa mẹ chồng 2 triệu.

Lúc mới yêu tôi biết anh khó tính, cái gì cũng phải theo ý mình; anh còn có lòng tự ái và cái tôi rất cao, bố mẹ chồng còn phải lựa theo tính anh. Bố chồng tôi hiền lành, từ khi về làm dâu tôi thấy ông hay bị anh nói những lời khó nghe khi ông làm gì đó không vừa ý, tôi và mẹ chưa xích mích gì và thỉnh thoảng cũng tâm sự. Mẹ chồng cưới 6 năm mới sinh con nên có lẽ bà chiều anh quá, hồi mới lấy nhau mẹ có nói ý là chồng tôi khó tính nên phải lựa, phải nhịn. Tôi và anh chỉ thực sự hạnh phúc một tháng sau khi kết hôn, thời gian sau đó chúng tôi thường xuyên xích mích, rồi bầu bí tôi nghén nặng, mệt mỏi ít thu dọn nhà cửa hơn trước khiến anh khó chịu mà chẳng hề làm giúp tôi.

Từ khi tôi bầu đến khi sinh anh chưa bao giờ hỏi được tôi một câu quan tâm, lo lắng hay tôi muốn ăn gì anh mua. Tôi cảm thấy rất tủi thân và hay suy nghĩ. Nhiều khi tôi nhận ra anh không còn tình cảm với mình nữa. Anh nói vì tôi ghê gớm nên dần hết yêu tôi, anh quen được bố mẹ lựa tính từ bé nên khi cưới tôi là người thẳng tính, dám nói ra cái sai của anh đã làm anh phật ý. Vợ chồng cãi nhau nhiều nên dần lạnh nhạt, có khi cả ngày chúng tôi không nói chuyện với nhau, đêm nằm anh chơi điện tử trên điện thoại đến khuya thì đi ngủ. Tôi vô cùng chán nản khi không được chồng quan tâm chia sẻ. Mỗi lần cãi nhau tôi đều phải là người xuống nước làm lành vì nếu không thì anh cũng không ý kiến gì.

Giờ anh nói chúng tôi không hợp nhau, trước khi cưới anh không biết tôi ghê gớm như vậy, còn tôi cũng chẳng biết anh khó tính đến mức này. Giờ anh sống với tôi chỉ vì trách nhiệm, vì con thôi. Tôi có tâm sự với mẹ chồng thì bà chỉ nói tính chồng tôi vậy nên cứ phải lựa. Tôi cảm thấy bế tắc trong cuộc hôn nhân không còn sự quan tâm chia sẻ từ chồng. Tôi quan tâm, lo lắng cho anh thì anh nói không cần, ngoài mẹ ra anh không cần ai quan tâm nữa. Tôi không muốn ly hôn nhưng nếu sống với nhau chỉ vì trách nhiệm với con có nên không?

Dung

Tôi và bạn gái thường xuyên cãi nhau vì những chuyện cỏn con

Tôi 25 tuổi, em 20 tuổi, chúng tôi yêu nhau được một năm rưỡi. Ban đầu mọi thứ rất tốt đẹp bởi tôi vốn là thuộc tuýp người nhẹ nhàng, biết chiều chuộng, lo lắng cho người yêu và luôn tạo bất ngờ cho em. Tuy em không biết cách thể hiện tình cảm, không hay bày trò nhưng tôi luôn cuốn em theo mình. Em hạnh phúc vì điều đó. Tôi khá vui tính, hay chọc cho em cười. Tôi cũng có mối quan hệ rất tốt với các bạn và những người xung quanh em, họ rất quý tôi. Chúng tôi ít khi cãi nhau, chỉ lâu lâu giận dỗi vu vơ rồi cũng làm lành, cười vui vẻ. Mỗi ngày dù chúng tôi dành thời gian cho nhau như thế nào cũng cảm thấy không đủ.

Cứ tưởng mọi thứ như thế là tốt đẹp nhưng không hiểu sao dạo gần đây, tôi cảm thấy tình cảm này ngày càng xuống dốc. Chúng tôi hay cãi nhau vì những lý do không đâu vào đâu, gần như ngày nào cũng có chuyện. Em lúc này cũng dễ nhăn nhó, dễ nổi cáu với tôi và em còn hay lớn tiếng. Hôm trước chỉ vì trên đường có tai nạn, bị kẹt xe nên tôi đến đón em trễ, em không thèm hỏi lý do như khi trước mà đã lớn tiếng la tôi. Vì thấy mình sai trước nên tôi chỉ biết im lặng đợi em dịu xuống rồi mới giải thích. Tôi hỏi em có chuyện gì ở trường khó chịu không, em nói không có. Tôi bảo tại sao em lại thay đổi như thế, em nói tôi nghĩ sao cũng được, em vẫn như lúc trước.

Tôi tìm hiểu thì thấy em chẳng có người nào khác. Em thường nói với cô bạn thân rằng rất yêu tôi và luôn khen ngợi tôi với bạn, dù những lúc đó chúng tôi đang cãi nhau. Em còn nói nếu chúng tôi chia tay em sẽ không sống nổi. Chúng tôi cãi nhau rồi làm lành trong ngày nhưng cứ lặp lại gần như mỗi ngày nên tôi cũng mệt mỏi. Khi trước háo hức mong đợi nhau bao nhiêu thì giờ lại cứ tìm cớ để bận mà không bên nhau, tôi sợ gần nhau lại cãi vã.

Tôi cũng không có ai khác ngoài em. Có vài người thích nhưng tôi đều thẳng thắn từ chối và nói mình đã có người yêu, giữ đúng khoảng cách với họ. Vì vậy giữa tôi và bạn gái chưa bao giờ xuất hiện mầm mống người thứ ba. Tôi tin vào tình cảm của hai đứa vẫn dành cho nhau rất nhiều. Nhưng nếu tình trạng này cứ kéo dài tôi sợ cả hai sẽ đánh mất nhau dù trong lòng còn yêu. Mọi người có cách nào góp ý để tôi và em thoát khỏi tình trạng này không? Thật sự tôi đã dự định tất cả tương lai cùng với em và vẫn đang cố gắng vì điều đó.

Nhật

Em họ đi nơi khác sống để lại bao tai tiếng cho gia đình tôi

Từ khi chúng tôi cưới đã được ở riêng tại căn nhà chồng từng ở một mình trước đó. Tôi được biết đây là nhà thờ của ông bà nội để lại cho các cô chú, ba má chồng và chồng. Anh ở tại đây một mình chăm sóc nhà cửa, thờ cúng ông bà từ khi các cô chú đi định cư tại Mỹ, còn ba má chồng sống tại căn nhà khác, mua từ khi các cô chú còn ở Việt Nam, trong đó có 2 cô đã được ông bà nội chia phần nhà sát bên nhà tôi đang ở. Vợ chồng tôi đã có hai con. Tết vừa rồi đứa em họ của chồng nói dọn đi nơi khác ở thì cô chồng ở sát bên nhà nói vợ chồng tôi đuổi em ấy đi.

Em trai họ 30 tuổi, trước đây sống cùng ba mẹ tại căn nhà sát bên nhà tôi, sau đó đi định cư tại Mỹ. Khoảng 4 năm trở lại, chồng tôi nhận cuộc điện thoại là em sẽ về Việt Nam sống luôn. Lý do là em bên đấy vận chuyển ma túy nên bị trục xuất. Sau đó em về phía nhà nội ở được vài tháng, không biết lý do gì mà mẹ em điện thoại về nói chồng tôi cho em về ở chung. Chồng tôi mà không đồng ý cũng khó xử, mà cho ở cùng thật phức tạp. Cuối cùng chồng tôi đành đồng ý. Căn nhà chỉ khoảng 40m2, một phòng ngủ và gác lửng bằng gỗ, nhà rất cũ kỹ, chúng tôi cho em ngủ trên gác lửng, mọi thứ sinh hoạt đều chung, khá chật chội. Mỗi tháng cô chồng phụ một triệu đồng tiền điện nước và tiền linh tinh, không ăn chung.

Em họ bản tính hiền lành nhưng hay nhậu nhẹt, ma túy đá cũng chơi luôn, không đi làm việc gì, cứ quanh quẩn ở nhà. Được mẹ gửi tiền hàng tháng nên em ỷ lại không đi làm. Lúc mới về ở em nhậu nhẹt, rủ rê bạn bè tới nhà không cần xin phép, rồi hát hò tới tối, tôi cảm thấy rất phiền đến hàng xóm. Sau đó tôi có góp ý với chồng rằng không thể sống chung khi có người lạ vào nhà nhậu nhẹt hát hò như vậy được, chồng nói thì em ấy có giảm bớt nhưng sau đó vẫn vậy. Có hôm tôi đi làm về, vừa tới nhà đã thấy có cả trai và gái trong nhà ngồi hết lối đi, nhìn thấy khó chịu vô cùng nhưng cũng để cho em ấy tàn cuộc mới góp ý.

Chồng tôi nói em không có ba mẹ ở đây mà mình cứ la mắng hoài cũng tội, nhưng em không thay đổi gì hết. Sau đó chồng tôi cấm không cho em về nhà nhậu nhẹt ảnh hưởng tới mấy đứa nhỏ và hàng xóm. Về sau em không nhậu ở nhà nữa mà ra quán nhậu thì hôm nào cũng về khuya, có hôm về nằm ngủ tại cửa nhà, không đóng nổi cửa, không còn biết gì nữa, sáng ra thấy cửa nhà tanh bành mới giật mình. Chồng tôi la mắng rồi sau đó em vẫn vậy. Giờ em không còn nhậu nữa mà chuyển qua chơi ma túy đá, có hôm tôi để quên chìa khóa ở công ty về nhà kêu cửa 30 phút em chưa mở cửa, suốt ngày cứ ngủ li bì trên gác. Chồng tôi nói nhưng rồi tình hình cũng chẳng cải thiện.

Tôi rất lo cho gia đình và con, lỡ có việc gì xảy ra thì biết kêu ai? Em nói sẽ cố gắng bỏ nhưng chồng tôi theo dõi vẫn thấy em lén lút sử dụng trong nhà, tôi lại càng hoang mang. Từ ngày em về ở chung, tôi không bao giờ sinh hoạt được tự nhiên, rất bất tiện. Sau tết vừa rồi em nói sẽ đi nơi khác ở để bỏ ma túy, chồng tôi nói cũng nên tránh xa những người trong xóm, nếu ở đây không bao giờ bỏ được, họ sẽ rủ rê. Sau khi em đi, cô chồng ở cạnh nhà đi rêu rao khắp xóm là vợ chồng tôi đuổi em đi, mẹ em cũng điện thoại về chửi chồng tôi. Có ai hiểu được sống chung với người nghiện ngập nguy hiểm, lo sợ đến mức nào? Vợ chồng tôi không biết có sai sót gì mà khi đi rồi em lại nói với gia đình là bị chúng tôi đuổi?

Loan

Phân vân khi sinh thêm con vì bé đầu rất hay ốm


Chủ nhật, 19/2/2017 | 10:04 GMT+7

Chủ nhật, 19/2/2017 | 10:04 GMT+7

Mỗi lần con ốm động lực sinh thêm của tôi lại không còn. Các bác sĩ nói cháu bị hen rồi kê thuốc nhưng cháu vẫn cứ ốm suốt.

Vợ chồng tôi đều là công chức nhà nước, thu nhập ổn định khoảng 13 triệu/ tháng cả 2 người. Dù không giàu có nhưng so với ở nông thôn thì chúng tôi có cuộc sống khá thoải mái. Ai nhìn vào cũng thắc mắc tại sao chúng tôi không sinh thêm con dù con đầu đã 5 tuổi. Thật lòng tôi rất mong có thêm con nhưng tôi sợ vợ chồng không thể lo được. Cháu đầu 5 tuổi nhưng rất hay ốm, quanh năm ho và mũi. Tôi cố gắng chăm sóc nhưng có lẽ không biết nuôi con nên cháu hay ốm. Mỗi lần con ốm động lực sinh thêm của tôi lại không còn. Các bác sĩ nói cháu bị hen rồi kê thuốc nhưng cháu vẫn cứ ốm suốt. Thật sự tôi rất nản, bao nhiêu tiền của tôi đều dành mua thuốc bổ rồi đưa con đi khám. Tôi thấy mệt mỏi. Tôi sợ sinh bé thứ 2 cũng giống đứa đầu thì tôi không lo nổi.
Hơn nữa, tôi sinh thêm con sợ không ai trông, ông bà ngoại không giúp được, ông bà nội còn phải trông con của các em tôi nữa, thuê giúp việc tôi sợ không còn tiền lo cho các con.

Chúng tôi là công chức, không giàu có gì, chỉ có thể cố gắng lo đủ cho các con. Nếu sinh thêm, không biết đến bao giờ mới được đi đây đó tham quan rồi nghỉ ngơi. Hiện nay mọi thứ trong nhà chủ yếu là tôi lo, chồng chỉ hỗ trợ một phần, đầu tư học hành cho con cái cũng là tôi. Anh không hỗ trợ và không muốn đầu tư, do đó tôi cũng lo 2 đứa thì tôi không thể lo nổi. Vì vậy nghĩ đến sinh thêm con tôi rất nản, nhưng đẻ một con tôi lo con buồn, cô đơn sau này. Mong các anh chị có kinh nghiệm cho tôi lời khuyên sáng suốt. Tôi cảm ơn.

Hằng

‘;
var parentDom = $(this).parent().get(0).tagName;
var tableDom = $(this).parents(‘table’);
if(parentDom == ‘TD’ || parentDom == ‘td’)
{
tableDom.before(vneVideo).remove();
}
});
Parser.SITE_URL = base_url;
Parser.URL = js_url;
Parser.FLASH_URL = flash_url;
Parser.SITE_ID = site_id;
Parser.AUTO_PLAY = 1;
Parser.parseAll();
}
if (typeof(common.parserAdsFullScreen) != ‘undefined’) {
common.parserAdsFullScreen();
}
if (typeof(common.resizeImageDetail) != ‘undefined’) {
common.resizeImageDetail();
$(window).resize(function() {
common.delayFireOnce(1000).done(function() {
common.resizeImageDetail();
});
});
}
news_detail.shopParser();

Có nên ly hôn khi đang mang song thai và vẫn còn yêu chồng

Tôi mang song thai được 6 tháng nhưng muốn ly dị chồng. Trước đây chúng tôi yêu nhau và lấy nhau tự nguyện không ai ép buộc. Tôi đang đi học thì cưới, sau khi cưới anh nuôi tôi ăn học thêm hai năm. Trong thời gian đó anh có bảo mẹ đẻ tôi cùng làm ăn chung, anh góp vốn 500 triệu. Sau mẹ tôi vay thêm của anh hơn 400 triệu nữa, tổng là gần một tỷ. Mẹ tôi làm ăn thua lỗ mất cả nhà cửa, chẳng còn cái gì cả, cũng không có khả năng trả anh. Tết này anh cũng không thèm lên nhà tôi chúc tết. Nhà em cách nhà anh gần 300km. Nói thì anh lại lấy lý do tôi bụng to, tôi thì nghĩ anh giận bố mẹ tôi. Anh cũng phải vay mượn nhiều, cắm sổ đỏ dưới nhà bố mẹ anh vay gần 2 tỷ, chưa biết làm gì để trả.

Tôi học xong thì bụng to, không xin được việc, anh nói chắc tôi sống với anh đến 80 tuổi cũng vẫn ăn bám anh (nói trước mặt bố mẹ tôi). Tôi thật sự rất khổ tâm. Anh là dân kinh doanh, giao thiệp nhiều, xung quanh anh rất nhiều bạn gái, đỉnh điểm là hôm Valentine anh ra Hà Nội chơi, nói dối là đi gặp khách hàng. Tôi kiểm tra thì thấy điện thoại anh không hề gọi cho khách hàng. Từ đó tôi nghi ngờ chồng.

Từ Tết đến giờ anh không thèm lên nhà bố mẹ tôi. Bố mẹ gửi quà xuống anh ra lấy còn tỏ vẻ khó chịu. Bố mẹ gọi điện thoại không bao giờ anh nghe máy. Tôi thực sự vô cùng bế tắc. Con cứ lớn mỗi ngày tôi lại thấy u uất, thương con vô cùng. Từ khi có thai chưa bao giờ chồng hỏi thăm tôi, tất cả những gì tôi nhận được là lâu lâu anh đưa cho hơn một triệu khi cần khám thai hoặc cần chi tiêu việc gì đó. Tôi không có việc làm nhưng rất yêu thương bố mẹ chồng, công việc nhà chồng tôi không nề hà bao giờ, không hiểu sao chồng lại đổi xử với tôi như thế. Tôi có thể nghèo khổ nhưng không thể chấp nhận bị phản bội vì chuyện lần trước anh từng nói dối tôi. Tôi có nên ly hôn chồng không?

Thủy

Em gái họ nhất định không tha thứ cho lỗi lầm tôi gây ra

Tôi là người đã viết bài: “Tôi từng muốn bỏ mạng sống để bù đắp lỗi lầm gây ra cho em họ”. Thực sự tôi rất cảm động khi nhận được sự bao dung từ mọi người cho tội lỗi mình đã gây ra. Tôi đã gây nên chuyện mà có lẽ dù chết đi vẫn không thể nào tha thứ được. Tôi nhận ra tình cảm vượt trên tình anh em đã dành cho em gái, tôi nhận thức được điều đó và cố gắng tự nhủ bản thân rất nhiều để không lún sâu vào nữa. Tôi sẽ cố gắng để làm một người anh thật tốt, có thể vì em mà hy sinh mọi thứ, không bao giờ để em gái phải khổ, nhưng chính tôi lại là người gây nên điều đó cho em mình trước. Làm sao em gái còn có thể tin tưởng một người tồi tệ như tôi được nữa?

Từ hôm đó đến giờ mọi thứ như sụp đổ trong tôi. Trước tới giờ tôi càng cố gắng để cho hai em noi theo, sống tốt bao nhiêu thì hiện tại chẳng còn gì cả. Tôi ân hận và trách bản thân. Tôi đã sai ngay từ đầu khi không nghe lời ba của em, là cậu tôi. Cậu hay nhắc tôi rằng anh em đã lớn không nên ngủ chung nhưng tôi không thể ngăn mình làm điều đó. Tôi từng nghĩ đơn giản chỉ là anh em, ngủ chung sẽ không sao và hai đứa em tôi cũng vô tư nghĩ vậy. Tôi nghĩ mình có thể tự nhận thức và kiểm soát được bản thân nhưng khi chuyện xảy ra mới biết mình hoàn toàn sai. Tôi thật sự đáng bị em gái và mọi người chửi rủa, gọi là “thằng khốn nạn”.

Trước giờ dù tôi có tốt như thế nào đi chăng nữa thì giờ trong mắt em tôi chẳng còn lại gì. “Sai lầm một lần là mãi mãi”, em gái đã nói như vậy. Lúc đó trong lòng tôi như tan nát. Mỗi lần nghĩ đến những câu nói của em là tôi lại khóc, rồi những ký ức trước đây giữa ba anh em lại ùa về, vui vẻ, hồn nhiên và đáng trân trọng biết bao. Giờ ngoài mục đích sống vì mẹ ra tôi không còn biết sống vì lý do gì nữa. Từ nhỏ tôi đã xem như không còn ba, một mình mẹ nuôi hai anh em ăn học, khó khăn bao nhiêu mẹ cũng cố gắng vượt qua. Bao nhiêu hy vọng và niềm tự hào mẹ dồn cả vào tôi. Cả cậu mợ tôi nữa, tôi cũng được cậu mợ thương yêu và lo lắng như con cái trong nhà. Tôi cũng xem cậu mợ như ba mẹ thứ hai của mình. Tôi đã cố gắng rất nhiều, học hành và giúp đỡ mọi người, giờ đã có một công việc ổn định. Vậy mà tôi lại trở thành một người đàn ông tồi tệ như thế.

Tôi không đủ can đảm để nói ra sự thật này cho mọi người biết. Nếu mọi người biết được tôi cũng không biết làm sao để đối diện với họ, có chăng chỉ là khi tôi trở nên vô thức, hoặc là vĩnh viễn không còn tồn tại. Tôi biết nếu mình làm vậy sẽ là có tội với mẹ, với những người đã kỳ vọng vào mình, nhưng tôi không còn cách nào khác để đối diện với họ nữa. Từ nhỏ tôi đã là đứa sống tình cảm, nội tâm, mọi thứ đều giữ kín trong lòng, trừ khi nó ảnh hưởng tới những người thân và tôi không thể kiểm soát được nữa thì mới dám tâm sự ra. Giờ tôi không thể tâm sự cùng ai được. Từ sau hôm đó tôi đã nhắn tin xin lỗi em rất nhiều, đi làm về không dám về thẳng nhà mà cứ đi lang thang, chầm chậm, từ chỗ này qua chỗ khác để ít đối mặt với người thân.

Hơn hai tuần trôi qua nhưng cảm giác tội lỗi trong tôi không khi nào nguôi ngoai, càng nghĩ tôi càng ân hận và tự trách mình. Mỗi lần thấy em là những kỷ niệm giữa anh em lại hiện về, rồi kèm cả những câu nói của em nữa, những lúc đó tôi chỉ muốn mình thực sự biến mất.

Con xin lỗi cả nhà, thực sự rất xin lỗi. Con đã để cả nhà phải thất vọng, có lẽ cả cuộc đời này con không thể làm một người con ngoan, người cháu, người anh tốt như mọi người đã kỳ vọng. Con không xứng đáng với sự kỳ vọng của mọi người. Giờ con bế tắc thật rồi. Cháu phải làm sao đây bà ơi, giá mà cháu có thể ra đi như bà thì tốt biết mấy. Giá mà bà có thể về dẫn cháu đi cùng, cháu sẽ có cơ hội được tạ lỗi với bà, với ông. Em gái ơi, anh thực sự xin lỗi, ngoài hai từ đó ra giờ anh không còn từ nào có thể nói được nữa. Anh sẽ cố gắng tự cho mình một khoảng thời gian để chờ đợi câu nói tha thứ từ em. Nếu như không được em tha thứ thì có lẽ anh biết mình sẽ phải làm gì. Anh thực sự xin lỗi em, em gái.

Tùng

Vì nghèo không ai muốn cưới nên tôi muốn được làm bố đơn thân

Dù không thể lấy vợ, lập gia đình nhưng tôi vẫn hy vọng mình sẽ có một đứa con, được làm bố. Tôi 29 tuổi, cái tuổi không còn trẻ ở quê, bạn bè cùng tuổi giờ đã lập gia đình gần hết. Tôi cũng ao ước có một gia đình nhỏ hạnh phúc như bao người nhưng có lẽ điều đó quá xa vời. Bố mẹ sinh được 2 anh em, gia đình nghèo nên để nuôi các con khôn lớn hết đại học bố mẹ phải rất vất vả. Anh trai tôi mới học xong thì bị bệnh suy thận nặng, 5 năm nay gia đình tôi đã mất rất nhiều tiền để lo thuốc thang cho anh. Bố mẹ tôi đã già không còn sức lao động nữa, gánh nặng kinh tế gia đình chỉ trông vào tôi.

Tôi là kỹ sư nhưng tiền lương chỉ đủ lo tiền thuốc cho anh trai và một phần chi phí sinh hoạt gia đình. Tôi cũng bị bệnh về mắt vừa phải mổ. Từ lâu tôi đã muốn lấy vợ lập gia đình để giúp đỡ phần nào cho bố mẹ, nhưng có lẽ xã hội bây giờ không có ai chấp nhận một người có hoàn cảnh như tôi. Khi anh trai bị bệnh, một thời gian gia đình đi xuống thì người con gái tôi yêu cũng rời xa. Suốt mấy năm qua tôi đã tìm hiểu và ngỏ lời với khá nhiều cô gái, luôn thành thật về gia đình mình với họ. Một số người khi biết về hoàn cảnh của tôi đã từ chối, cũng có người chấp nhận tôi nhưng khi bố mẹ họ biết thì gia đình lại cấm đoán không cho lấy tôi. Chưa có người con gái nào dám cùng tôi vượt qua rào cản về gia đình cả.

Hiện tại tôi thực sự mệt mỏi, trong khi bạn bè có gia đình ấm cúng đang cùng nhau xây dựng tổ ấm của họ thì tôi vẫn phải vừa lo kiếm tiền vừa lo chuyện lấy vợ. Tôi không còn đủ kiên nhẫn nữa, hạnh phúc có lẽ sẽ không đến với tôi. Nhiều lúc cảm thấy cay đắng cho gia đình, cho bản thân, muốn rời bỏ cuộc sống này nhưng tôi còn có trách nhiệm với bố mẹ, với anh trai, không thể bỏ lại gia đình mình trong lúc này. Tôi không ước mong gì về một cuộc sống gia đình nữa nhưng ao ước có một đứa con, ao ước được làm bố. Tôi cũng tìm hiểu luật hiện tại không cho làm thụ tinh trong ống nghiệm đối với người chưa lập gia đình. Tôi đang muốn đi theo con đường thuê người đẻ dù là bất hợp pháp, nhưng có lẽ đây là một con đường khó, không dễ gì thực hiện. Thực sự tôi đã rất mệt mỏi và tuyệt vọng về cuộc sống này, không biết mình đang sống vì mục đích gì nữa. Tôi ước mình có một đứa con để làm ánh sáng dẫn đường bước tiếp trong cuộc sống này.

Huân

Có cơ hội là chồng tôi không tránh được cám dỗ

Chồng tôi là người rất có trách nhiệm với gia đình, yêu vợ thương con. Tình cảm chồng dành cho tôi từ đầu tới nay luôn là sự yêu thương, tôn trọng. Chồng cũng rất nể vợ vì tôi sống tình cảm, có nghị lực, sống tự lập và rất có trách nhiệm. Đa số mọi người xung quanh đều yêu quý và nể trọng cách tôi sống.

Chồng tôi làm việc ở miền núi, cách nhà 15km, anh đi về hàng ngày, thỉnh thoảng có việc thì ngủ ở lại nhà trọ gần cơ quan, anh thuê chung với một đồng nghiệp nam nữa. Có thể kể thêm lúc lấy nhau, tôi có nhiều ưu điểm hơn chồng như công việc, sự thông minh, đó lại chính là những điểm ở tôi khiến anh thấy cuốn hút. Về sống cùng nhau, tôi cũng rất khéo léo trong quan hệ vợ chồng nên sau hơn 3 năm bên nhau, tôi có thể cảm nhận chồng càng ngày càng yêu mình nhiều hơn, thấy anh luôn yêu thương tôi. Cũng nói thêm, tôi không bao giờ nghi ngờ anh, luôn tạo cho anh một không gian riêng, nhưng tôi cũng quan tâm và không khi nào có thái độ hờ hững với anh, kể cả dù chúng tôi có con thì tình cảm vợ chồng vẫn càng gắn kết nhiều hơn. Thậm chí vì lo sợ ảnh hưởng tới hạnh phúc, tôi đã hủy bỏ dự định đi học nước ngoài để vun đắp thêm cho gia đình vì chúng tôi ở bên nhau chưa nhiều thời gian lắm.

Tuy nhiên, gần đây tôi nghi ngờ anh có quan hệ ngoài luồng với đồng nghiệp nữ ở cạnh phòng, có thể họ ở bên nhau lúc có thời gian và buổi trưa, nếu có chắc chỉ mới chớm thôi. Tôi nghi ngờ vì thỉnh thoảng anh kể chuyện nói cô ấy khổ, thế nọ thế kia, rồi giúp cô ấy một vài thứ. Tình cờ tôi thấy các cuộc gọi đều ở tình trạng anh nháy máy chứ không có cuộc gọi nào. Họ ở cạnh phòng và 2 bên đều có người nên tôi nghi nháy máy để mở cửa vào cùng nhau. Nếu không tại sao tất cả các cuộc gọi đều là nháy máy ở các thời điểm khác nhau? Hôm trước khi tôi gọi điện tầm 9h tối, một lúc chồng mới nghe máy và bảo với tôi đang giúp cô hàng xóm kiểm tra mạng, rồi nhanh chóng giục tôi tắt máy vì đang ở ngoài trời rét và sợ nói chuyện ồn sang xung quanh. Tôi nghi ngờ vì chồng có thói quen gọi về nhà, có lúc gọi rất muộn và chúng tôi nói chuyện với nhau nhiều. Vậy sao lúc đó không thấy anh nói là làm phiền người khác và không sợ lạnh? Về nhà tôi xem máy thì thấy có cuộc gọi anh nháy máy cho cô ấy 2 lần cách lúc tôi gọi từ hơn 2 tiếng.

Với tính khí của anh, một người đàn ông chín chắn và khôn ngoan, thêm sự tham lam của đàn ông ham chơi, anh sẽ ngoại tình khi có điều kiện, sẽ tuyệt đối giấu nhẹm không để ai biết, chứ không nói là người vợ anh rất mực tôn trọng như tôi. Anh thể hiện là một người rất trân trọng gia đình, nhưng sống cùng anh hơn 3 năm tôi hiểu anh là một người có sự ham chơi ẩn trong sự nghiêm túc bên ngoài, có cơ hội anh sẽ không vượt qua được cám dỗ. Tôi là một người tính cách mạnh mẽ và dứt khoát, nếu khẳng định được anh lừa dối thì tôi sẽ không thể tha thứ cho anh. Tôi tuyệt đối không trách cứ người thứ 3 mà chỉ trách chồng mình không vượt qua được cám dỗ, anh cần phải gánh chịu hậu quả do mình gây ra.

Hiện tại tôi không có cách nào để khẳng định suy đoán của mình, không hiểu tại sao mình lại nghi ngờ chồng, liệu đây có phải là linh cảm của người phụ nữ? Tôi không thể tự tới gần theo dõi, vì nơi anh làm việc và khu vực xung quanh đó mọi người đều biết tôi. Còn với đồng nghiệp của chồng thì tôi không thích dò hỏi vì nếu như vậy sẽ không hay cho anh. Tôi có nên hỏi trực tiếp anh không? Chúng tôi luôn thẳng thắn nói chuyện với nhau và với thái độ cởi mở tích cực. Cảm ơn các anh chị và các bạn đã quan tâm. Tôi mong nhận được những lời khuyên của người có kinh nghiệm.

Hằng

Đến khi qua đời mẹ vẫn giữ bí mật về hậu quả của một lần lạc lối

Tôi và anh chị em trong gia đình đều bỏ quê hương đi lập nghiệp nơi xa. Khi ổn định cuộc sống rồi chúng tôi đưa bố mẹ vào sống cùng, được vài năm mẹ tôi mất. Đợt vừa rồi tôi đi công tác gần quê cũ của mình nên có về thắp nhang cho mẹ và thăm họ hàng. Cũng chính cơ duyên này tôi biết được một sự thật quá đau lòng về mẹ từ một người bạn thân của bà. Nói về mẹ tôi, người đàn bà đảm đang tài giỏi nhưng bất hạnh, mẹ lấy bố từ sự ép buộc của ông bà ngoại khi 16 tuổi. Cả cuộc đời bà sống trong đau khổ để nuôi con thành đạt. Vì con cái mà bà phải chấp nhận “ngậm đắng nuốt cay” khi sống cùng bố tôi đến hết cuộc đời mình. Bố tôi là một người đàn ông cộc cằn và thô lỗ, ông chưa bao giờ có lời dạy dỗ con cái, có chăng đi nữa chỉ là những trận đòn và sự mắng nhiếc.

Chúng tôi lớn lên trong sự dạy dỗ của mẹ và rất sợ bố. Mẹ phải lặn lội mưa nắng đi buôn bán để kiếm tiền lo cho anh em tôi. Còn bố tôi bị tai nạn nên sức khỏe giảm sút, ông bị bệnh triền miên nên chỉ mỗi mẹ lo lắng và tính toán kinh tế cho gia đình. Cả tuổi thơ của anh chị em tôi phải chứng kiến cảnh này nên đối với mẹ chúng tôi không những tôn kính mà còn yêu thương vô cùng. Còn bố vì tròn chữ hiếu và đạo làm con nên chúng tôi chăm sóc chứ không có tình yêu thương như mẹ.

Bạn mẹ tôi nói mẹ không thể giải thoát bản thân được vì đàn con thơ, vì ông bà ngoại không đồng ý, vì sợ họ hàng chê cười, thế cho nên mẹ phải chấp nhận cuộc sống buồn khổ này. Để rồi trong một phút yếu lòng, mẹ đã ngã vào lòng người đàn ông khác và để lại hậu quả vô cùng to lớn. Mẹ có thai với người đàn ông đó, người đàn ông mà bù lại tất cả những khiếm khuyết của bố tôi. Thời điểm đó dân làng họ cũng bàn tán xôn xao nhưng may mắn là vì đứa em này giống mẹ như tạc nên sau này họ không nói nữa, cũng không ai biết nó chính là cái kết của mẹ tôi với người đàn ông đó trừ bà bạn thân của mẹ. Bà ấy nói mẹ đau khổ vô cùng và sống cả cuộc đời còn lại trong nỗi ân hận khi phản bội bố. Mẹ biết tội lỗi của mình nên khi sinh con ra bà còn ráng làm lụng cật lực hơn để nuôi dạy chúng tôi nên người như ngày hôm nay.

Giờ đây tôi đang rối bời, có nên nói cho em mình biết cội nguồn của nó hay giữ bí mật này đến hết cuộc đời? Còn anh em của tôi biết được thì sẽ nghĩ sao về mẹ, người mà chúng tôi đều tôn thờ, luôn nghĩ và kể về bà với niềm tự hào nhất? Tôi ước gì bố ngày đó hiểu được sự vất vả của mẹ mà yêu thương và chia sẻ với bà hơn là sự cộc cằn, độc đoán, chửi bới và đánh đập, như thế đã không xảy ra chuyện đáng tiếc này.

Thức