Recent Posts

Vợ không còn khiến tôi có cảm giác vui vẻ khi ở bên

Tôi là chủ nhân bài “Vợ hay bới móc mọi chuyện để trách cứ tôi”. Tôi không có ý chỉ trích vợ, chỉ muốn giãi bày chuyện của mình và băn khoăn cho hướng đi sắp tới, mong các bạn có kinh nghiệm sống góp ý cho tôi. Trong các lần cãi nhau gần đây tôi cảm nhận đúng là vợ chán mình. Dù tôi càng cố gắng, sự chán nản của vợ càng tăng như một sự vô vọng kéo dài. Tôi không bồ bịch, không rượu chè lăng nhăng, nhược điểm tính cách của tôi là do lớn lên thiếu cha, mẹ tôi quá mạnh mẽ và độc đoán nên gia đình lệch lạc. Tôi có phần đa nhân cách và không thành đạt trong nghề nghiệp nhưng cũng kiếm được 20 – 30 triệu hàng tháng gửi cho vợ, chỉ giữ lại chút ít ăn trưa.

Tôi hiểu mình không hoàn hảo với nhiều nhược điểm, bù lại tôi cũng có nhiều ưu điểm như chịu khó, tình cảm, luôn làm các trò vui cho các con cười như làm ngựa cho con cưỡi, ôm con mỗi khi đưa đi đón về. Tại sao ngày xưa vợ thông cảm bao nhiêu, tình cảm và vô tư bao nhiêu thì nay luôn xoáy vào nhược điểm của tôi bấy nhiêu? Tôi nghĩ có thể khi mới lấy nhau tôi quá nâng niu, chiều chuộng, nói những lời lẽ hết sức ngon ngọt, luôn tặng quà và hoa. Khi đó màu hồng quá nhiều, còn hiện giờ đúng là tôi không thể chiều chuộng cô ấy như ngày xưa. Thời gian tôi còn dành cho 2 con nhỏ, kiếm tiền và nuôi mẹ già ở một mình nữa.

3 năm trước hồi mới bắt đầu xích mích, cô ấy cũng trách tôi không để ý, khi đó tôi đã giải thích rõ tình hình bây giờ khác trước, các con còn nhỏ và cần thời gian của bố mẹ hơn, áp lực công việc cũng tăng lên theo độ tuổi. Không chỉ cô ấy mà gia đình với các chị gái cũng động một cái là chỉ trích, buộc tội tôi đủ đường. Trong các email chỉ trích, cô ấy hay đưa ra các thông điệp sòng phẳng lựa chọn, kiểu như một danh sách dài các việc nhà khi chị giúp việc nghỉ, bắt tôi phải chọn để làm; hoặc đưa ra yêu cầu tiền bây giờ nên góp toàn bộ hay góp một phần, hoặc phân chia thời gian ai được ra ngoài ai phải ở nhà trông con. Vợ còn trách tôi ra khỏi nhà không chào, tôi có hơi lỡ lời một câu gì là vợ suy diễn sang một ý xấu rồi lại trách cứ. Có những cái vợ phân chia, tôi bàn bạc và chấp nhận, còn những cái thấy dở hơi quá tôi nêu quan điểm là cái này không cần thiết phải thế và không lựa chọn nhưng tôi vẫn làm cả. Có vẻ như cô ấy rất khó chịu khi thấy tôi không trả lời theo đúng ý muốn.

Các bạn nói đúng, cô ấy có bị áp lực công việc và cuộc sống và tôi cũng vậy, vòng xoáy cứ áp vào nhau không thoát ra được. Các giao tiếp giữa tôi với vợ dần dần không còn chút tình cảm nào nữa mà chỉ giống như sắp xếp công việc cơ quan. Tôi cũng nghĩ như một số bạn nói về phương án ly thân, đã đi xem để thuê nhà và tính nên sống riêng một thời gian để bình tâm lại, hy vọng gợi lại những ký ức tốt đẹp về nhau. Giờ cứ mỗi lúc tìm cách giải quyết lại cãi nhau nặng nề hơn và bất cần hơn, với một chuỗi email dài dằng dặc đầy những mỉa mai và xỉ vả; như thế ảnh hưởng đến cả công việc và môi trường giáo dục con cái, cứ thế này kéo dài không tốt, lại lặp lại như gia đình vợ tôi ngày xưa. Trước kia vợ khiến tôi cảm thấy nhẹ nhàng vui vẻ bao nhiêu thì nay lặp lại giống hệt mẹ tôi, một phụ nữ khó tính và luôn miệng chỉ trích người khác. Mẹ tôi ở một mình cũng vì bà cãi nhau với mọi người xung quanh, cả những đứa cháu họ ở quê ra Hà Nội học cũng không thể chịu được.

Nam

Tôi chấp nhận là đứa con bất hiếu để giải thoát cho mẹ

Tôi sinh ra trong một gia đình không hạnh phúc, chứng kiến những cuộc cãi vã, đánh nhau của cha mẹ từ nhỏ với tần suất theo ngày. Ấy thế mà mẹ vẫn nhẫn nhịn chịu đựng 36 năm trời. Sở dĩ, cha mẹ tôi mâu thuẫn như vậy là do tính cách quá khác biệt. Mẹ tôi là người hiền lành, chịu khó, lương thiện và ít nói, còn cha là người khoe khoang, khoác lác, tham lam, nói nhiều và thực sự nói không ngoa khi tôi không thấy ưu điểm nào từ ông cả. Tất cả các tệ nạn xã hội trừ mua bán ma tuý là ông chưa làm, ông bao biện với lý do là để nuôi chúng tôi ăn học. Kết quả ông bị trả giá bằng 6 năm tù giam.

Từ khi cha đi tù, bao tài sản tích lũy trong gia đình để lo cho ông và một phần trả nợ cho ông đều đội nón ra đi, thậm chí nhà tôi vẫn còn ngập trong nợ nần. Khi đó, tôi đứng trước nguy cơ bị nghỉ học dù học rất giỏi. Tôi đã đi làm thêm, kiếm tiền để tự trang trải. Thời gian trôi qua, lúc tôi ra trường là niềm vui của gia đình vì tự xin được vào một công ty rất lớn. Sau vài năm tôi trả hết nợ cho gia đình, thêm tiền sắm sửa cho nhà, mua cho mình một căn nhà nữa. Những tưởng sóng gió sẽ trôi qua nhưng mọi sự lại thay đổi khi cha được ra tù. Ông tiếp tục lao vào con đường cũ và ép mẹ tôi làm cùng. Tôi ngăn cản, thậm chí còn làm căng đến mức nếu còn làm thì không còn con, nếu không làm tôi sẽ lo hết cho cả nhà. Bỏ mặc tất cả, cha vẫn làm với lý do “Tao phải lấy lại những gì tao đã mất”, không thể nói nổi tôi đã bỏ nhà đi.

Thực sự, ông trời có mắt khi không lâu sau cha tôi lại tiếp tục bị bắt nhưng người chịu tội lúc này là mẹ. Tôi đã lo rất nhiều để có thể đưa mẹ trở về, những tưởng sau đó cha sẽ thay đổi nhưng tâm tính con người khi đã vì đồng tiền sẽ chấp nhận tất cả. Đã thế gần đây, cha lại tiếp tục lún sâu vào cờ bạc, lô đề, mẹ tôi khuyên nhủ thì ông lôi cả họ hàng nhà ngoại ra để chửi và nói “Tao có lấy tiền của mày để chơi đâu”. Không thể chịu đựng, tôi đã đưa mẹ đi. Vài tuần nay, cha gọi mẹ tôi về để ly dị kèm theo một câu “sẽ giết cả nhà”. Các anh chị tôi rất đắn đo về việc cha mẹ ly dị, nhưng tôi dù chưa có gia đình vẫn mong muốn giải thoát cho mẹ. Còn với cha, tôi chấp nhận có thể cả đời không nhìn mặt để bảo vệ cho mẹ sống tiếp những tháng ngày bình an bên con cháu. Trong lúc này, tôi hoàn toàn tỉnh táo để biết mình nên làm gì nhưng cũng rất muốn mọi người cho một lời khuyên để có thể đưa ra quyết định tốt nhất. Cảm ơn độc giả VnExpress.

Hải

Muốn bỏ chồng vì trả nợ cho anh mãi vẫn chưa xong

Chúng tôi yêu nhau được vài tháng thì tôi có bầu, cả hai quyết định cưới trong sự phản đối của bố mẹ tôi vì nghe nói anh ham chơi, nợ nần. Từ lúc cưới tới nay tôi được nếm trải cuộc sống nợ nần, ngày nào cũng lo tiền trả nợ. Chồng tôi là người nói giỏi mà làm dở, ham chơi; không tính toán, rất bồng bột. Khi lấy tôi, công việc của anh không ổn nên xin nghỉ việc, suốt từ đó anh chưa có công việc cố định, thu nhập bấp bênh. Tôi công việc lúc đó cũng chưa có nên cuộc sống vô cùng khó khăn.

Sau khi lấy nhau về tôi mới biết chồng mình vì hồi trẻ chơi bời mà giờ nợ nần rất nhiều nơi, lúc đó tôi mới biết thế nào là “lãi ngày”, biết thế nào là lo tiền trả nợ. Lúc đó số tiền mới chỉ 50, 60 triệu nhưng đối với đứa sinh viên mới ra trường chưa kiếm được việc làm như tôi, chồng lại thu nhập bấp bênh, hoàn toàn không có khả năng. Cái dại của tôi là không báo quyết liệt với bố mẹ chồng, ông bà cũng mặc kệ con trai quay cuồng đống lãi ngày đó, rồi nợ càng ngày càng tăng. Tôi có nhờ bố đẻ giúp được nửa, rồi vay mượn được ít nhưng vẫn còn sót 10, 20 triệu, lại lãi tăng lên. Tôi cảm thấy ngộp thở, quay cuồng, bao nhiêu của hồi môn và vàng cưới ra đi hết.

Cái gì tới cũng tới, số nợ lại tăng lên theo cấp số nhân, khóc lóc ông bà nội lại vay cho ít nhưng vẫn còn vài chục sót lại. Lúc này tôi xin được việc, lượng lậu ổn nhưng so với số nợ của chồng không thấm vào đâu, lương tháng nào cũng đưa tất cho chồng, không được cầm tiêu đồng nào vì lương chưa tới đã tính trả nợ. Rồi quẫn quá chồng lại chơi lô đề và không hiểu thế nào số nợ lên tới trăm triệu, sau đó là 300 triệu. Tôi chỉ muốn gào khóc, trách bản thân mình, trách chồng, thương con. Không hiểu sao tôi vẫn cố vượt qua ngày tháng đó, chồng bảo túng quá làm liều để lo tiền trả nợ. Sau đó nhờ vay ngân hàng nên trước mắt giải quyết hết lãi ngày và nợ cần trả gấp, rồi giờ lo trả tiền ngân hàng mỗi tháng 15 triệu. Còn khoản nợ ngoài râu ria tồn đọng, tôi bốc họ trả nợ…. có những tháng vợ chồng lo tất tần tật 30 triệu trả nợ, nghĩ tới là tôi muốn chết, không thiết sống nữa.

Tôi muốn bỏ chồng mà thương con, với lại còn nợ ngân hàng hàng tháng, nợ những người vay nóng, nợ nào người ta cũng đòi ráo riết. Tổng nợ vợ chồng cộng lại gần 700 triệu, nợ lãi lo gấp là 160 triệu. Tôi không biết kiếm đâu ra số tiền lớn như vậy. Bố mẹ chồng nói thẳng là hết lực trả nợ, vì con cái phá hết ông bà cũng không còn tiền, họ hàng cũng vay hết lượt rồi, giờ chỉ có nước bán nhà. Bố mẹ còn bảo đừng gọi điện nữa, bố mẹ mệt mỏi lắm. Bố mẹ tôi cũng vay mượn hộ mấy lần, tới gần trăm triệu, nhà tôi không khá giả gì nên tôi không dám nhờ bố mẹ nữa, có nhờ bố mẹ cũng không mượn giúp vì khuyên tôi không nghe lời. Tôi thấy mình đúng là đứa con bất hiếu.

Lại nói về chồng, một năm đổ lại đây anh thay đổi dần, bớt sĩ diện, bớt tụ tập, không chơi bời nữa, không dám tiêu pha gì, thương con và biết mình làm khổ gia đình nên cũng đối xử với vợ tốt hơn. Chồng từng chạy xe ôm lúc túng quẫn, giờ anh mới tìm được việc đi làm lại nhưng không biết thế nào. Nhiều lúc tôi nhìn chồng cũng thương lắm. Có lúc lại chỉ muốn bỏ chồng để hai mẹ con sống với nhau. Tôi phải làm sao đây?

Nguyệt

Tôi muốn cưới nhưng bạn gái cứ từ từ, chỉ thích đi ăn

Tôi 32 tuổi, đang làm bác sĩ răng hàm mặt, công việc và ngoại hình tôi cũng tạm, vậy mà chuyện tình duyên éo le. Tôi đang yêu một cô gái 25 tuổi, làm công việc văn phòng lương thấp, cô ấy trông hiền và khá xinh, là cô gái tỉnh lẻ lên Hà Nội làm việc. Lần đầu tiên tôi rủ đi chơi, cô ấy dẫn theo 2 cô bạn khác, gợi ý đi ăn. Nhìn họ đều nhỏ nhắn như vậy mà ăn rất khoẻ, suất lẩu 4 người phát sinh rất nhiều, tôi vừa ăn vừa gợi chuyện, các cô ấy đá đưa vài câu chuyện đã hết 3 đĩa sườn sụn, một đĩa hải sản, một đĩa thịt bò. Những lần đi chơi sau đó cô ấy thường gợi ý rủ bạn đi cùng, bảo đi đông cho vui, thoải mái. Tôi chỉ thích đi riêng còn trò chuyện, tìm hiểu nhau.

Gần một năm cưa cẩm, số lần đi chơi nhóm phải gấp 2 lần đi chơi riêng. Cô ấy mải chơi, chẳng có ý định kết hôn, trong khi tôi lại bị bố mẹ và họ hàng giục rất nhiều. Sau một năm mệt mỏi tôi quyết định buông, không liên lạc với cô ấy nữa, chờ đợi 3 ngày cũng chẳng thấy cô ấy liên lạc gì. Tôi thầm nghĩ đây là quyết định đúng đắn, cô ấy cũng chẳng cần tôi. Đến 20h tối thì tôi lại nhận được tin nhắn “Em đói” (cô ấy ăn rất tốt, suốt ngày chỉ nghĩ tới ăn). Tôi giận lắm, định không để ý nữa, thì 5 phút sau lại nhận được tin nhắn “Em nhớ anh” (đây là lần đầu tiên cô ấy nói nhớ tôi). Lúc ấy tôi chẳng còn nghĩ nhiều, vội lái xe đón cô ấy đi ăn, may thay lần này hội bạn thân không đi cùng (tôi đã nghĩ nếu đến mà cả hội bạn thân đi cùng thì sẽ dứt khoát hẳn).

Tôi ngồi nhìn cô ấy ăn (lần nào cô ấy đi cũng chỉ tập trung chuyên môn ăn, ít khi hỏi chuyện tôi) và nói “Mấy hôm nay anh bận”, cô ấy trả lời “Định bỏ em à”. Tôi nói “Đã yêu đâu mà bỏ” và cô ấy nói “Vậy mình yêu đi”. Sau 2 tháng chính thức yêu nhau, tôi cầu hôn thì cô ấy nói “Cho thêm thời gian suy nghĩ”, rồi “Chúng mình còn trẻ mà, sao anh vội vàng thế”. Tôi đã chờ gần năm rồi mà cô ấy vẫn kêu “Chúng mình còn trẻ mà”. Tôi và cô ấy đã về ra mắt gia đình đôi bên, tôi không hiểu sao cô ấy vẫn chưa muốn cưới, hay cô ấy không thực sự yêu tôi? Là người trong cuộc nên tôi không có cái nhìn chuẩn xác nhất và khách quan nhất để đưa ra quyết định. Xin mọi người cho tôi lời khuyên, nên tiếp tục đợi hay chia tay?

Phong

Vợ hay bới móc mọi chuyện để trách cứ tôi

Tôi 37 tuổi, vợ 35 tuổi, chúng tôi kết hôn được 8 năm, có một con trai 6 tuổi và một con trai nhỏ 5 tuổi. Tôi rất yêu các con mình nhưng thể hiện của tôi hơi khó khăn nên chỉ con nhỏ cảm nhận được tình yêu, con lớn luôn trách tôi mắng mỏ nhiều. Lúc mới cưới vợ chồng tôi rất tôn trọng nhau, chỉ có điều ngôn từ của vợ tôi đôi khi tỏ ra lạnh lùng và độc lập, ví như từ khi sinh con cô ấy luôn nói “con anh” thế này thế kia, rồi nói thẳng là mẹ tôi có tính cách không ổn lắm, bù lại cô ấy có chăm sóc quan tâm đến tôi.

Hai năm trở lại đây khác hẳn, vợ hay bới móc xem tôi có nhược điểm gì, lỗi lầm gì để trách cứ. Lúc mới lấy nhau tôi cũng chiều chuộng nâng niu cô ấy, không bao giờ nói nặng lời, mắng mỏ. Mặc dù có lần con thứ 2 được 6 tháng tôi nhờ vợ trông để đi đánh răng mà vợ trông thế nào để con ngã từ giường cao xuống đất, sưng to phía sau gáy, 2 vợ chồng sợ quá đưa con vào chụp ở viện Nhi, may không sao. Lần đó tôi cũng chỉ nói nhẹ là sao em trông con thiếu cẩn thận thế. Có lẽ vì tôi quá nhẹ nhàng hồi mới cưới nên giờ mới xảy ra cơ sự như hiện nay. Vợ tôi ngoài sự hậu đậu ra thì khá biết chăm sóc con, biết lựa chọn món ăn có lợi cho sự phát triển thể chất nhưng lại không tôn trọng giấc ngủ của con. Việc cho con đi ngủ sớm tôi đưa ra từ 2 năm nay mà đến giờ vợ vẫn chưa đồng ý nên chưa làm được.

Thuở nhỏ vợ tôi sống trong gia đình bố mẹ cũng không hòa thuận, bố vợ là người vô trách nhiệm với gia đình, không hề làm giúp việc nhà hay đưa tiền cho mẹ vợ, chỉ mải mê chơi cờ, đánh bạc, điều này khá ảnh hưởng đến tâm lý vợ tôi, dù tôi không nhận thấy rõ rệt. Gia đình vợ có 4 chị anh em thì cậu em út cũng thất bại trong học vấn và công việc. 3 gia đình còn lại hay giao tiếp với nhau nhưng khá chênh lệch về điều kiện kinh tế. Chị cả là người nhận được quan tâm động viên nhất từ bố vợ và gia đình chị cũng là gia đình thành công nhất về học vấn và điều kiện kinh tế. Chị cả và anh rể thường đề xướng các khóa học phát triển bản thân hoặc trao đổi cách dạy con, vì vậy mà 3 gia đình khá gần gũi với nhau. Nhưng tôi nhận thấy xu hướng chỉ trích đàn ông ở cả 3 chị em gái khá nhiều.

Cha mẹ tôi ly dị từ khi tôi 10 tuổi, từ đó hầu như không gặp cha nên tôi hiểu lớn lên thiếu vắng người cha thì thế nào. Tôi thấy vợ ở nhà tôi không thoải mái về tâm lý nên hồi cưới nhau được 6 tháng thì tôi với vợ ra ngoài thuê nhà. 6 tháng sau em trai tôi đi định cư nước ngoài, mẹ tôi sống một mình ở nhà bà. Nghĩ đến mẹ tôi cũng băn khoăn nhưng không biết làm thế nào. Có nhiều lần lên kế hoạch để bà đến ở với vợ chồng tôi nhưng đều không thành công. Có nhiều nguyên nhân trong đó quan trọng là bà và chúng tôi đều không thoải mái khi ở cùng nhau. Bà nội cũng không phải là người khéo trong giao tiếp và chăm sóc trẻ con.

Từ 2 năm trở lại đây vợ tôi luôn mang vẻ mặt khó chịu, cáu kỉnh, khi tôi gặng hỏi thì luôn nói về một lỗi lầm nào đó trong quá khứ mà tôi thấy không quan trọng lắm. Ví dụ như việc tôi đôi khi tranh thủ đi sinh nhật nhóm bạn, đi ăn cưới bạn ở tỉnh xa trong ngày đi làm mà không nói với cô ấy. Về sex chúng tôi cũng không hòa hợp, tôi cảm thấy vợ muốn tần suất nhiều hơn và thời gian muộn, trong khi tôi thường mệt mỏi muốn ngủ vào giờ đó. Tôi cũng cố gắng tập luyện sức khỏe tốt hơn để chiều vợ, mỗi lần vợ chồng gần gũi cô ấy hài lòng nhưng một tuần sau đó mọi chuyện như cũ. Chu kỳ của tôi với vợ trước kia là một tuần/ lần, giờ nếu cáu nhau thì đến 2 tuần, vợ chồng bàn bạc nhiều nhưng đến giờ chán rồi chẳng muốn nói.

Tôi là luật sư nên nghề nghiệp khá nhiều sức ép, có ảnh hưởng căng thẳng đến tâm lý. Tuy vậy tôi không kiếm được nhiều tiền bằng vợ. Có những quãng thời gian tôi thất nghiệp nên tiền mua nhà trả góp ngân hàng hầu hết từ thu nhập của vợ. Hai năm trở lại đây tôi cố gắng học hỏi và làm việc nhiều nên cũng gánh vác được phần của mình. Năm ngoái tôi có một công việc lương cao hơn hẳn cô ấy nhưng cô ấy không đồng ý để tôi đi làm xa nên đã từ chối. Còn tính chất công việc của cô ấy khoảng 3 tháng sẽ có chuyến công tác dài một tuần, từ xưa đến nay vẫn vậy. Trước kia tôi rất thông cảm, ngay cả khi con nhỏ tôi cũng nỗ lực nhưng giờ cô ấy cư xử khác, tôi thật sự không chịu nổi những chuyến công tác dài ngày này.

Vợ tôi bây giờ khác hẳn trước kia, cô ấy luôn đòi hỏi sòng phẳng trong toàn bộ mọi việc, từ việc nhà, cho con đi học, đến việc đóng tiền vào quỹ chung. Tôi biết mình kiếm ít tiền hơn nhưng vẫn cố gắng hết sức để góp đủ số tiền phần của mình. Tôi tự thấy mình cũng cố gắng nhiều trong cuộc sống nhưng càng ngày thái độ của vợ với tôi càng đổi khác. Ngày xưa cô ấy quan tâm, động viên bao nhiêu thì giờ chì chiết, đòi hỏi cả thời gian và tiền bạc. Hơi một ít là cô ấy lặng thinh, cả tuần không nói năng gì. Trước kia tôi cũng cáu mỗi khi như vậy nhưng giờ riết rồi đâm quen. Cô ấy có chì chiết tôi cũng để mặc vậy chứ không phản kháng.

Vài tháng trở lại đây mối quan hệ giữa 2 vợ chồng rạn nứt và tôi nhận ra hố sâu ngày càng lớn. Động nói đến vấn đề gì là lại cãi nhau chứ không bàn bạc được trong bình yên như trước. Dù là chuyện dạy con, chuyện kinh tế gia đình hay cư xử với mẹ chồng, mọi việc đều là những cơn cãi nhau liên miên. Tôi có nghi ngờ vợ ngoại tình nhưng qua cảm nhận của mình ở những lần chung chăn gối thì tôi thấy không phải.

Mối quan hệ giữa tôi với vợ ngày càng xấu đi, đến giờ mỗi lần căng thẳng tôi lại không ngủ được, hầu như thức trắng đêm. Động việc gì là vợ lại chì chiết, coi tôi là tội đồ. Tôi thực sự mệt mỏi nhưng nghĩ thương con, không muốn ly dị, nhưng đến giờ tôi thấy sự không thống nhất giữa hai vợ chồng đã ảnh hưởng đến con. Trong nhà hầu như tôi không xây dựng được nề nếp gì, như giờ ăn, giờ ngủ, văn hóa chào người lớn. Vợ tôi cũng không có văn hóa chào người lớn, nhiều người già bực bội với cô ấy về điều này.

Tôi không biết nên ly dị ngay hay cố gắng hàn gắn với vợ. Bạn bè khuyên nếu cảm thấy ly dị tốt hơn thì nên làm ngay, nếu không nên coi như câm điếc cho êm ấm, cả hai hướng tôi đều thấy không ổn. Tôi cũng lo cho tương lai của con cái nếu sống thiếu bố hoặc mẹ, không biết các con sẽ phát triển thế nào. Mỗi sáng đến công ty lại nhận được email trách móc của vợ, tôi phân tâm và cảm thấy rất bức bối. Tự vấn bản thân mình tôi thấy vẫn muốn duy trì gia đình, nhưng lại không chịu nổi sự chì chiết, mắng nhiếc vô cớ của vợ. Cô ấy không còn một chút thông cảm nào với cuộc sống của tôi, luôn miệng đòi hỏi phải thế này thế kia. Mong các bạn cho tôi lời khuyên. Cảm ơn các bạn.

Nam

Tôi phản bội chồng vì đã có con với tình cũ

Tôi không xinh nhưng cũng ưa nhìn như nhiều người nhận xét, dáng người nhỏ nhắn nên luôn được khen trẻ hơn tuổi. Hồi còn là cô sinh viên năm 2, gặp anh trên đường đi học về. Từ sự tình cờ trao cho nhau nụ cười xã giao thôi, vậy mà dần dần chúng tôi trở thành bạn. Anh hơn tôi 4 tuổi, là bộ đội, lại là con nhà khá giả, trong khi tôi vẫn là cô bé sinh viên quê mùa vô tư hàng ngày đạp xe đi học. Cùng với thời gian, chúng tôi thân nhau hơn, tự nhiên tôi có tình cảm với anh khi nào không hay. Thời gian trôi qua, bỗng một ngày, anh gặp tôi trên đường, anh rủ tôi vào đơn vị chơi và tôi đã đồng ý. Trên đường về, anh trao tôi nụ hôn nồng cháy – đó là nụ hôn đầu đời mà tôi mãi không thể quên. Cũng vì nụ hôn ấy mà mãi đến khi có người yêu cũng như chồng hiện tại, tôi vẫn không có lại cảm giác như vậy. Đó là lý do trong suốt những năm sống với chồng tôi từ chối không cho chồng hôn.

10 năm xa anh, chúng tôi đã có gia đình riêng nhưng hình bóng của anh vẫn nằm một góc nhỏ trong tim tôi. Mỗi lần về quê tôi đều muốn gặp anh nhưng lại mặc cảm mình đâu là gì của anh, biết đâu gặp lại anh không còn nhớ tôi là ai nữa. Hè rồi tôi cùng các con về chơi, lần này tôi lấy hết can đảm nhắn cho anh và hẹn gặp. 13h30, anh đứng trước cổng chờ tôi với chiếc xe 4 chỗ màu trắng. Anh vẫn vậy, luôn giống như trong trí nhớ của tôi. Gặp nhau tôi chưa kịp mừng thì anh đã nắm tay và hôn lên má tôi, ôm tôi vào lòng. Nói thật, tôi không nghĩ anh vẫn còn nhớ tới tôi vì đã quá lâu và tôi biết với anh chắc hẳn sẽ có rất nhiều cô gái vây quanh. Sau một lúc chạy xe lòng vòng thành phố nói chuyện linh tinh, chúng tôi chia tay nhau. Về nhà quê chơi 2 tuần nhưng tôi không khi nào ngưng nhớ về anh, cảm giác yêu thương của ngày xưa lại quay về, cứ mong ngóng đến ngày gặp anh, cảm giác bứt rứt khó chịu vô cùng.

Sắp hết kỳ nghỉ tôi phải trở về, chúng tôi gặp nhau lần cuối, chuyện gì đến cũng đến. Sau một hồi ngồi im lặng trên xe, anh đưa tôi vào khách sạn, tôi chỉ lẳng lặng đi theo sau anh như đứa trẻ. Đến nơi, tôi không chịu vào phòng nhưng anh đã kéo tay tôi, xin đừng nghĩ tôi là người dễ dãi vì trước giờ tôi luôn ghét những hành động trai gái như vậy, bản thân khắt khe trong chuyện đó. Tôi nói anh cứ nghỉ ngơi, tôi sẽ ngồi chờ anh, không ngờ những cử chỉ âu yếm, thân mật của anh lại kéo tôi vào hành động tội lỗi. Vậy là chúng tôi đã vượt quá giới hạn để giờ tôi thẫn thờ với những dòng suy nghĩ đầy tội lỗi với chồng con và nhớ nhung anh nhiều hơn trước.

Trước khi lên máy bay tôi đã cho anh cơ hội gặp lại để anh có thể nói đó là hành động nông nổi nhất thời hay do không kìm chế được, hoặc tôi có thể nói với anh rằng mình không muốn vượt qua luân thường đạo lý, không muốn níu kéo hay làm ảnh hưởng đến cuộc sống của ai. Nhưng anh đã không đến và để mặc tôi với những suy nghĩ mông lung về hành động ngu ngốc của mình. Tôi thừa nhận rằng trong giấc mơ từng nhìn thấy trước việc này. Tôi xoá hết tin nhắn, cuộc gọi và số điện thoại của anh nhưng không đủ dũng cảm chặn các liên lạc qua mạng xã hội vì vẫn muốn được nhìn thấy khuôn mặt ấy.

Tôi biết mọi người sẽ hỏi cuộc sống vợ chồng tôi như thế nào, xin được nói hôn nhân của tôi không hạnh phúc khi chồng là một người cộc cằn, nóng tính. Bao nhiêu năm nay tôi phải chịu đựng cũng chỉ vì những đứa con. Nhiều lúc tôi muốn chết đi cho xong nhưng lại thương con. Tôi sống bằng niềm vui ảo tưởng về người cũ để có thêm động lực nhưng trong 10 năm qua chúng tôi chưa hề gặp lại nhau. Bây giờ tôi đã có thai được 5 tuần, không biết có nên nói cho tình cũ biết không. Trước khi tôi trở vào Nam đã nói anh đừng liên lạc cho tôi nữa và cứ xem như chưa có chuyện gì. Từ hôm đó tới nay anh không chủ động nhắn tin hay gọi điện gì cho tôi cả, giờ tôi có thai rồi có nên nói cho anh biết không.

Tôi không muốn bỏ thai vì đứa bé vô tội nhưng cuộc sống của nó sau này sẽ ra sao? Nếu nói cho chồng tôi biết thì gia đình tan nát là chắc, còn với người cũ tôi cũng không muốn gia đình anh xáo trộn. Thế nhưng tôi nghĩ anh cũng cần phải được biết đến sự có mặt của đứa trẻ không sớm thì muộn. Hay để cho con sau này lớn rồi mới nói ra? Giờ tâm trạng tôi rất bất an và hầu như ngày nào cũng mệt mỏi vì không ngủ được. Tôi phải làm sao đây, Xin hãy cho tôi một lời khuyên chân thành, tôi phải làm gì đây?

Hòa

Chồng ơi, anh chỉ cần ký đơn là xong

Anh à, mọi giấy tờ để ly hôn chỉ còn cần anh ký nữa là xong đấy. 3 năm yêu và làm vợ anh, thế mà anh lại nỡ đối xử với em như thế. Sao với người ngoài, dù cho người ta có làm tổn thương anh và gia đình như thế nào anh cũng nhịn nhục, còn với em, trong khi anh biết rõ là em không có lỗi mà vẫn buông lời cay đắng? Thử hỏi anh đã làm được gì hay chỉ biết giày xéo, đổ tức giận lên em cho thỏa mãn. 3 năm qua, em chưa bao giờ lừa dối anh, thế mà giờ anh bảo em giở trò. Những câu nói lần trước với em chưa đủ đau hay sao mà giờ anh lại nói như thế? Mọi người bảo em ngu khi cứ tin vào anh như thế, tin rằng anh vẫn còn yêu em nhiều. Đúng là em ngu thật, vì nếu anh còn yêu thì đã không bao giờ mang tin nhắn cãi vã của hai đứa ra cho bố mẹ và người khác đọc.

3 năm không phải thời gian dài nhưng đủ để thay đổi một người trong chớp mắt. Ngày xưa, dù có chuyện gì xảy ra anh vẫn luôn động viên em; em đúng hay sai anh cũng phân tích cho em hiểu, chúng mình còn không giận nhau được quá một ngày cơ mà. Thế mà giờ anh lại là một con người khác, những chuyện riêng tư cần vợ chồng tự giải quyết anh lại công khai. Lúc thì anh bảo với mẹ em là để em tự quyết định, hôm sau anh lại thóa mạ: “Mày về làm gì”, vậy ai mới là người giở trò ở đây hả anh?

Với anh, đã làm dâu là phải nhịn nhục, không có quyền lên tiếng để đẹp mặt gia đình anh. Anh muốn em phải sống như mẹ anh, dù có bị ông bà chửi bới như thế nào cũng nhịn, xong lại đi kể cho người khác cái ấm ức của mình. Em là con người, có suy nghĩ, có lòng tự trọng chứ không phải bù nhìn mà dửng dưng trước mọi việc. Em mệt mỏi rồi, cũng biết cách để buông tay anh – người đàn ông em yêu nhất. Mình xa nhau anh nhé!

Vân

Mất em vì nghèo

Em à, khi đọc được những dòng tâm sự của anh lúc đó em đã ở thật xa anh rồi, có thể em đã tìm được người chồng giàu có để lo lắng và chăm sóc em, đặc biệt là lo cho gia đình em nữa. Thời gian trôi qua thật nhanh phải không em, đã hơn bốn năm rồi, yêu em thật sự anh rất hạnh phúc, trong thâm tâm từng nghĩ không có gì chia cách đôi ta. Tại anh nghèo nên gia đình em không chấp nhận, cưới em rồi làm sao lo cho em và cả gia đình em nữa. Thời gian đầu em cũng cùng anh vượt qua khó khăn này, nhưng tại sao em lại đầu hàng với nghịch cảnh để rồi buông tay anh, đúng là lý trí của em mạnh hơn con tim em. Nó giúp em thoát khỏi anh để tìm được một tương lai tươi sáng và đầy tiền bạc.

Từ ngày em quyết định rời xa, kỷ niệm về em cứ bám theo anh mãi, phải nói là quá nhiều, vui có, buồn có. Anh muốn quên nó đi nhưng sao không thể quên được, dẫu biết rằng thời gian rồi sẽ chữa lành mọi vết thương lòng. Giờ ngồi trong cơ quan một mình (hôm nay anh lại ở cơ quan làm thêm), đối diện với anh là nơi em từng ngồi làm việc, những thử thách công việc anh và em từng trải qua, những buổi làm thêm giờ tận khuya, những buổi nấu ăn ở nhà công vụ của cơ quan em còn nhớ không? Một lần gặp áp lực trong công việc, khi thuyết minh với lãnh đạo em từng nói với anh: “Run bần bật”, lúc đó anh cũng gặp nhiều áp lực lắm mà không dám nói ra vì sợ em lo lắng.

Những buổi anh và em đi bộ ở công viên, chúng ta đã nói rất nhiều về tương lai, trong đó nghĩ đến trường hợp lỡ sau này hai đứa chia tay lúc đó có coi nhau là bạn không, hay là hai người xa lạ? Anh từng nói anh rất khác với người ta, nếu sau này chúng ta không thành vợ chồng thì lúc nào cũng coi em như một kỷ niệm đẹp và không trách hờn em đâu. Giờ ngồi một mình nếm trải cảm giác cô đơn, anh vô cùng hụt hẫng, đúng là khi viết ra những dòng tâm sự này anh đang trách hờn em đó (điều anh đã hứa trước đây nếu xảy ra chuyện gì đi nữa anh cũng không hờn trách em).

Giờ thật sự anh đã mất em thật rồi, đó là sự thật anh phải chấp nhận, nhưng trên đời này tiền là quan trọng, phải nói là rất quan trọng. Thực ra, có những thứ không bao giờ mua được bằng tiền bạc đâu em, đó là tình yêu anh dành cho em đó. Anh muốn hận em lắm nhưng thật sự làm không được. Chúc em hạnh phúc.

Duy

Tôi chưa sẵn sàng đưa con đi xét nghiệm ADN dù nghi ngờ vợ

Nhân đọc bài tâm sự “Có chồng rồi tôi vẫn yêu thầm người đàn ông có gia đình”, tôi cảm thấy có nhiều nét tương đồng về hoàn cảnh nên xin chia sẻ vài điều, mong tác giả cảm nhận và thấu hiểu thêm quan điểm của những ông chồng cũng như rất mong muốn các bạn độc giả bên ngoài có góp ý thì đọc kỹ, vì người ngoài cuộc sẽ góp ý tích cực, sáng suốt, đóng góp chân tình nhằm giúp tôi cùng chị Hải (tác giả bài viết trên) giải tỏa ách tắc tâm lý bấy lâu, hướng về tương tai tốt đẹp hơn. Vợ chồng tôi lấy nhau cũng lâu gần như chị Hải, có trình độ, có công việc tốt, hai con ngoan và cuộc sống gia đình tương đối tốt, đôi lúc tranh cãi bắt đầu từ những hành động uẩn khuất không hay của vợ.

Vợ hơn tôi một tuổi, hình thức không đẹp nhưng tôi yêu thật lòng. Quen nhau một năm rồi lấy nhau và có con một năm sau đó, vợ chồng tôi êm ấm, vui vẻ, nồng nhiệt. Từ năm thứ 2 trở đi vợ thay đổi, lạnh nhạt hẳn đi như khúc gỗ, chồng động đến thì đáp ứng cho có lệ, nhẫn cưới cũng không đeo cho đến những năm sau nữa. Tôi thắc mắc nhiều lần thì vợ bảo do mang bầu, sinh con nên không có nhu cầu và khó mang nhẫn, nhưng sau sinh nhiều năm phục hồi mà vợ vẫn thế. Tôi tin vợ và nghĩ cũng bình thường nhưng sau đó có nhiều việc tôi không chấp nhất, sau này nghĩ lại cảm thấy bất thường.

Thứ nhất: Đêm tân hôn, khoảng 23h, đang lúc vợ chồng gần gũi vợ nhận được một cuộc điện thoại từ người đàn ông khác, nằm gần tôi nghe tiếng anh ta khóc lóc, vợ tỏ ra rất quan tâm hỏi thăm “Anh say rồi hả, anh đang ở đâu vậy? Anh có sao không”. Tôi nhìn vợ và ngạc nhiên, vợ thấy thế mang điện thoại ra bên ngoài nghe. Tôi giận vì điều đó nên hỏi vợ là ai, vợ bảo anh ta yêu đơn phương, thấy em cưới nên buồn gọi chứ em không biết. Tôi thấy bất thường nhưng tin vợ nên bỏ qua.

Thứ hai: Trong thời gian vợ chồng dành dụm để mua đất, xây nhà riêng (khoảng 3 năm) thì chúng tôi sống chung với gia đình vợ. Khoảng thời gian này có 2 bạn học của em vợ ở quê cũng lên nhà vợ ở nhờ. Hai lần tôi bắt gặp một cậu bằng tuổi tôi đùa cợt, vỗ vào mông vợ. Ban đầu tôi nghĩ vô tình nên không nói, đến lần thứ 3 tôi nhắc vợ, lần thứ 4 tôi nói thẳng vào mặt vợ và mẹ vợ thì họ bảo xem như em út trong nhà. Tôi mất thiện cảm nặng với vợ, nhưng yêu vợ con rồi cũng qua.

Thứ ba: Vợ làm nhà nước tuần 5 ngày, không áp lực như làm tư nhân. Tôi không thích vợ cứ về nhà là lại có tin nhắn, cuộc gọi của những nam đồng nghiệp, nhưng lại thấy hay xảy ra điều đó nên thắc mắc thì vợ bảo do công việc. Đặc biệt giận khi có một tối hẹn với sếp công ty cũ 8 năm trước (chỉ làm chung vài tháng) cùng đi đám tang đồng nghiệp, nhưng khi dì và chú tôi mất ở ngoại thành lại chẳng thấy vợ về viếng. Sau đó vẫn còn vài lần vợ tôi nhận điện thoại của anh ta vào cuối tuần, mỗi lúc như thế vợ hay mang điện thoại tránh đi chỗ khác nghe, tôi giận và đã lớn tiếng với cô ấy, cố để cho người kia nghe, sau đó không thấy nữa. Tôi mất lòng tin từ đây.

Ngồi ngẫm lại các việc, tôi tự hỏi “Vợ có yêu mình thật lòng không, sao như khúc gỗ và không đeo nhẫn bấy lâu, lại nhiều hành vi mờ ám với người khác nữa. Vợ bảo không tin tưởng thì ly hôn. Tôi nghiêm túc nên không dễ nói từ ly hôn, vợ nói vậy chứng tỏ cô ấy không yêu và xem thường cuộc hôn nhân này. Thậm chí cả đứa con gái lớn nhiều người bảo bé chẳng giống bố mẹ, bé khỏe mạnh và cân nặng chuẩn nhưng nhiều đêm ngủ cứ ngáy và nghiến răng trong khi bố mẹ chẳng có. Tôi định mang nó đi kiểm tra ADN nhưng vẫn chưa làm vì thương con, muốn giữ mái ấm này.

Gần đây tôi vô tình bắt gặp tờ giấy tương đối mới trong sổ lưu niệm cũ của vợ có ghi lời nhắn “Xa em, lúc nào anh cũng nhớ em. Nhớ từng ánh mắt, nụ cười. Nhớ đôi môi em mềm mại, nhớ khuôn ngực em ấm nồng, nhớ những giây phút hạnh phúc bên nhau. Chỉ vậy thôi là đã đủ để anh vượt qua các cơn đau thể xác, các mất mát tinh thần. Anh nhớ em rất nhiều”. Tôi hỏi thì vợ bảo người yêu cũ ghi nhưng là tình cảm trong sáng trước khi cưới. Trước kia vợ chồng cũng tâm tình hết, nhưng tôi đâu có thấy vợ nói gì đến người này.

Tôi mong vợ mình sống đúng đắn, đoan chính để con cái có mái ấm, có tương lai tốt, chứ không phải sống theo kiểu đó. Tôi đã kiên nhẫn nhún nhường nhiều rồi nhưng cái gì cũng có giới hạn. Có thể tôi rối trí nên đánh giá vấn đề không chuẩn và mụ mị, mong nhận được sự chia sẻ của các bạn. Chân thành cảm ơn.

Huân

Chị gái tôi có nên theo chồng khi mâu thuẫn với gia đình anh

Bà nội có hai người con, chú tôi ra đi khi còn trẻ vì tai nạn. Bố mẹ có 2 chị em chúng tôi và bố cũng ra đi vì cơn bạo bệnh. Gia đình tôi rất ít anh chị em họ. Chị gái hơn tôi 3 tuổi, xinh đẹp, thật thà và quá hiền, học xong lớp 12 chị quyết định nghỉ học để kiếm tiền lo cho tôi ăn học. Chị đi làm xa một thân một mình, một năm sau chị có bạn trai, Tết 2012 chị đưa anh về giới thiệu với gia đình. Nhà anh cách nhà tôi một nghìn cây số. Rồi một ngày, cả nhà tá hoả khi phát hiện chị có thai, cái thai rất lớn. Đến ngày chị sinh hạ, anh ta đón xe ra, chăm bẵm con được ít hôm rồi lại quay trở vào với hứa hẹn sẽ kiếm tiền chu cấp cho con. Anh về và không có bất cứ sự hỗ trợ kinh tế nào, gia đình tôi rất nghèo nên đành phải lấy tiền vay vốn sinh viên để lo cho chị và cháu bé.

Bẵng đi một thời gian, một năm sau anh trở ra với bố mẹ và xin rước mẹ con chị về. Gia đình tôi rất mừng, ngay sau đó cũng tổ chức bữa tiệc nhỏ để giới thiệu với anh em họ hàng. Ngày đi, mẹ có yêu cầu anh ở rể gia đình tôi một thời gian, anh đồng ý nhưng mẹ anh từ chối. Mẹ anh bảo vì đứa cháu là con trai nên mới ra vào qua lại, còn không thì thôi. Chị tôi tức giận với điều đó và bảo sẽ không bước chân về gia đình anh, mặc nhà tôi khuyên bảo, chị bảo nếu ép con đi thì chuẩn bị làm tang cho con. Bà nội tôi vừa mất, nghe chị bảo vậy nên tôi và mẹ cũng lo lắng. Chị ở lại, bố mẹ anh trở về trong sự căm phẫn. Anh về và liên lạc thường xuyên khuyên bảo chị về với anh.

Một năm anh ra thăm con 2 lần và hỗ trợ chị ít nhiều kinh tế. Năm 2013, anh mang đồ đạc xe cộ ra ở với gia đình chúng tôi và bảo sẽ ở rể. Anh đi làm được 10 ngày, kế hoạch đánh lừa gia đình tôi đã thành công. Anh gửi đồ đạc về trước, ngay sau đó lừa gia đình tôi mang cháu qua nhà bạn và bồng đứa bé 18 tháng tuổi vào với ý định làm chị tôi đi theo. Đi làm về không thấy con, chị tôi ngất lên ngất xuống, 3 ngày sau chị một mình đón xe vào với con cùng ý định bồng con về nhưng không thực hiện được. Hai gia đình có những cuộc cãi vã qua điện thoại gay gắt. Nhà tôi xót xa vì công chăm cháu từ lúc bé thơ.

Chị trở về và sống trong sự u sầu. Tôi quyết tâm đi làm xa, chị ở nhà chăm sóc mẹ. Chị và gia đình anh nhiều lần gọi nhau ra toà nhưng vẫn không thể giải quyết chuyện ly hôn. Bẵng đi 4 năm, cháu nay đã 5 tuổi và chị thường xuyên gọi vào nói chuyện với cháu. Thời gian này có rất nhiều người đến tìm hiểu và thổ lộ tình cảm với chị, nhưng chị từ chối hết. Anh ta có qua lại với một cô gái, cô ta thỉnh thoảng vẫn gọi cho chị để hỏi về việc giải quyết ly hôn.

Mấy hôm nay, anh ta gọi điện, bảo đã cắt đứt với bồ và xin chị về với anh, để con có cha mẹ. Anh bảo sẽ cố gắng hoà giải chị với bố mẹ anh và hai vợ chồng sẽ ra ở riêng. Chị tôi đang rất phân vân nên đi hay ở vì hai gia đình đã có sự thù oán ghê gớm. Anh còn tình cảm nhưng chị vào thì liệu có sống nổi với gia đình anh, rồi tai tiếng của người xung quanh nữa. Mong độc giả cho tôi những lời khuyên. Cảm ơn các bạn! 

Nam

Tôi chán chồng vì hở tí anh lại đòi ly hôn

Tôi rất chán vì chồng lớn tuổi hơn rất nhiều nhưng mỗi lần cãi nhau hở cái anh đòi ra tòa ly hôn, mà lần nào cũng vậy, chuyện nhỏ xíu anh cũng làm ầm lên rồi xưng “mày tao”. Thật tình tôi thấy chán và ngán ngẩm gia đình này. Tôi bảo anh nếu không còn thương thì viết đơn đi tôi ký, anh lại bảo tôi viết. Là người đưa ra quyết định ly hôn sao anh không viết mà bắt tôi viết? Có người vợ nào muốn chồng nhậu mỗi ngày không? Những lần cãi nhau với anh toàn là chuyện nhậu, anh nói thiếu gì gia đình người ta chồng nhậu vợ vẫn vui vẻ chứ không như tôi toàn cằn nhằn. Người ta nhậu cũng có lúc chứ không phải nhậu suốt như anh, anh uống không cần mồi cũng được, đêm nào cũng uống kể cả đang bệnh, anh bảo có rượu uống vào sẽ hết bệnh. Anh thành con ma men đã nhiều năm, được cái vẫn lo cày kiếm tiền, nhưng thứ anh cần là bạn với rượu. 

Cách sống của anh cần rượu, không cần vợ. Giờ tôi không biết phải quyết định thế nào với người chồng hở cái là đòi ra tòa. Muốn ly hôn đâu đơn giản cái một là xong, còn những chuyện khác như con đang vào đại học, đứa nhỏ chuẩn bị học 12, nếu không có con thì đơn giản. Đằng này công việc kinh doanh đang thuận lợi, nếu ly hôn tôi biết chắc công việc sẽ xuống dốc. Tôi suy nghĩ mãi không biết có nên làm theo quyết định của anh? Hay là im lặng, mặc anh làm gì làm, không quan tâm, tôi cứ tiếp tục kinh doanh thật tốt. Lúc này tôi đang suy nghĩ chuyện gia đình nên nói chuyện với khách có lúc hơi khó chịu, khi nói xong lại cố gắng tìm cách nào đó để khách đừng giận mà bỏ đi. Trước giờ tôi tiếp xúc khách hàng ai cũng mến nhưng vì áp lực gia đình nên căng thẳng công việc. Thật sự tôi rất đau đầu, muốn dành chút thời gian ra ngoài tìm bạn bè xã giao, cà phê rồi thời gian tới con học xong có việc làm ổn định thì ra tòa cũng chưa muộn. Xin độc giả cho tôi lời khuyên chân thật.

Hằng

Chồng ngang nhiên cặp bồ rồi về chê tôi

Tôi là một cô gái bất chấp những lời phản đối để đến với anh, người chồng hiện tại, để rồi cuộc sống của tôi chưa bao giờ hạnh phúc. Tôi phải lo toan gia đình riêng khi vừa tròn 18 tuổi, khi bạn bè còn đang chuẩn bị thi đại học. Giờ tôi đã 22 tuổi, con gần 2 tuổi rưỡi. Chồng hơn tôi 5 tuổi, sau khi lấy nhau, chúng tôi vào Nha Trang sống. Thời gian đó tôi mang thai, chồng thường xuyên đi qua đêm không về, anh còn đánh đập, thậm chí cắt tóc tôi và bắt tôi ngủ ngoài đường cả đêm. Trong những năm đó anh đánh bạc thua mấy trăm triệu. Gia đình không khá giả gì, anh còn mượn xe anh em hàng xóm cầm không biết bao nhiêu lần. Đã thế anh còn hay uống bia rượu, tụ tập với bạn bè tới sáng mới về, rồi nói to không cho tôi ngủ. Không những thế anh còn đòi quan hệ kiểu này kiểu kia với tôi trong khi say xỉn. Tôi đau đớn mà chẳng dám nói, cũng chẳng thể ngủ để hôm sau còn có sức làm việc.

Tôi buôn bán với mẹ chồng ở chợ, nếu được nhiều mẹ cho nhiều nhưng mỗi tháng cũng chẳng được là bao nhiêu. Chồng làm không đưa về cho tôi đồng nào, mình tôi nuôi con. Mẹ đẻ mất sớm, bố nóng tính nên tôi không dám cho bố biết điều gì, chỉ nhờ được bố mẹ chồng. Bố mẹ chồng cũng cho cháu cái này cái khác. Giờ tôi đang ở chung trong gia đình 4 thế hệ, có ông bà nội, cha mẹ chồng, vợ chồng anh trai chồng và vợ chồng tôi, cả trẻ con nữa là 10 người. Ông bà cố già rồi nên hơi khó tính, hay mắng tôi cái này cái kia vì thật sự tôi vẫn chưa trưởng thành. Bố mẹ chồng lại tốt với tôi, thương tôi lắm,

Chồng đi Huế làm ăn được 4 tháng đã có bồ. Về nhà anh bảo có cô gái bằng tuổi tôi nhưng giàu có hơn tôi thích anh, mua áo quần cho anh. Tôi chỉ cười nhưng không tin lắm. Rồi anh đưa trang cá nhân của cô gái đó cho tôi. Tôi thấy ảnh tự sướng của họ rất tình cảm. Tôi khóc rất nhiều nhưng không nói gì, vẫn nấu cơm cho anh ăn. Sau đó tôi thấy anh nhắn tin với ai đó liên tục nên giật máy để xem, anh cũng chẳng giằng lại. Tôi đọc được một, hai câu rồi trả lại, chẳng muốn đọc nữa, toàn những lời nói nhớ nhung. Giờ tôi phải làm sao đây?

Hiền

Bạn gái đột nhiên không muốn tôi tới nhà chơi nữa


Thứ bảy, 16/7/2016 | 10:43 GMT+7

Thứ bảy, 16/7/2016 | 10:43 GMT+7

Có người nói chắc cô ấy có người yêu hoặc đang yêu ai ở gần đấy nên không muốn tôi tới chơi nữa.

Tôi 25 tuổi, ngoại hình khá, từng trải qua vài mối tình, dài cũng có, chớp nhoáng cũng có. Tôi là người miền Trung ra vùng núi Tây Bắc để công tác. Gần đây tôi có biết và quen được một cô gái bằng tuổi, cũng ở miền Trung ra ngoài này công tác, cô ấy vẫn chưa có người yêu. Tôi đã tìm cách làm quen và liên lạc được với cô ấy một thời gian rồi. Có lần tôi tới phòng cô ấy chơi (tôi ở nhà riêng do bố mẹ để lại) cũng vui vẻ lắm, nhưng thời gian gần đây cô ấy bảo tôi đừng tới phòng chơi nữa, mặc dù mạng xã hội và cả gọi điện thoại tán gẫu chúng tôi vẫn liên lạc, trả lời vui vẻ.

Cô ấy tuy không xinh nhưng có nét rất ngoan hiền (theo cảm nhận). Tôi đoán trước đây cô ấy đã trải qua chuyện tình cảm không mấy tốt đẹp nên không muốn yêu thêm ai nữa. Có người nói chắc cô ấy có người yêu hoặc đang yêu ai ở gần đấy nên không muốn tôi tới chơi nữa. Mong các anh chị cho tôi lời khuyên, lòng dạ chị em phụ nữ nhiều khi khó đoán quá.

Hùng

‘;
var parentDom = $(this).parent().get(0).tagName;
var tableDom = $(this).parents(‘table’);
if(parentDom == ‘TD’ || parentDom == ‘td’)
{
tableDom.before(vneVideo).remove();
}
});
Parser.SITE_URL = base_url;
Parser.URL = js_url;
Parser.FLASH_URL = flash_url;
Parser.SITE_ID = site_id;
Parser.AUTO_PLAY = 1;
Parser.parseAll();
}
if (typeof(common.parserAdsFullScreen) != ‘undefined’) {
common.parserAdsFullScreen();
}
if (typeof(common.resizeImageDetail) != ‘undefined’) {
common.resizeImageDetail();
$(window).resize(function() {
common.delayFireOnce(1000).done(function() {
common.resizeImageDetail();
});
});
}

Nếu nhà bạn nát, đừng mang gạch đá sang phá nhà người khác

Cách đây 4 năm tôi từng được tòa soạn đăng bài tâm sự về việc lạc lối của chồng. Sau bài đó tôi được bạn đọc gần xa chia sẻ rất nhiều điều đáng quý, đặc biệt chồng tôi sau khi đọc cũng thay đổi rất tích cực. Hiện tại cuộc sống gia đình tôi rất hạnh phúc và chuyện của ngày trước không còn ảnh hưởng gì đến tình cảm giữa chúng tôi nữa. Tôi rất cảm ơn tòa soạn, nơi tôi có thể chia sẻ những câu chuyện thầm kín của mình. Hôm nay tôi có một câu chuyện khác muốn tâm sự về việc ngoại tình sau những buổi họp lớp. Mong muốn mọi người thấy được cuộc sống, hạnh phúc hiện tại của mình mới là cái đáng quý, đáng trân trọng nhất.

Gửi bạn! Hơn 20 năm trôi qua, vạn vật thay đổi và lòng người cũng vậy. Mới tuần trước thôi, sau bao năm tôi mới có dịp gặp và trò chuyện với bạn. Bạn thấy tôi nói cười vui vẻ, rồi khóc, không có nghĩa tôi còn là cô bé ngu dại như ngày nào. Từ ngày ấy đến giờ đã hơn 20 năm, chỉ còn lại trong tôi niềm tiếc nuối cho một thời mới lớn, chưa hiểu đời là gì, hiểu lòng người nông sâu ra sao. Bạn đến rồi đi như cơn gió thoảng không được một lời từ biệt. Ngày đó tôi đã buồn, hận bạn rất nhiều, luôn mong muốn có được câu trả lời vì sao lại thế, sao không thế này mà lại thế kia. Không ai hiểu chỉ mình bạn hiểu, bạn là người đầu tiên len vào trái tim tôi nhưng mãi mãi không là người cuối cùng đi với tôi hết cuộc đời này nữa. Con đường bạn đã chọn không còn có tôi.

Gần 20 năm qua trái tim tôi như được đổ bê tông, không ai có thể vào được ngoài bố của hai đứa con tôi bây giờ. Bạn ấy là người thứ 2 nhưng là người cuối cùng tôi mong muốn được đi chung đến cuối con đường. Quá khứ không ai có thể chối bỏ nhưng trong tôi đã quên thật lâu rồi, không còn ý nghĩa gì nữa. Vậy nên xin bạn đừng xới nó lên thêm lần nào nữa. Tôi không còn coi bạn là bạn suốt những năm qua, nhưng từ lần này mỗi năm vào dịp họp lớp, tôi sẽ coi bạn như những người bạn khác để cuộc vui của cả lớp không bị ảnh hưởng. Không có điều gì khiến tôi mất vui khi gặp lại các bạn cũ cả.

Tôi luôn mong bạn hiểu, mong bạn hãy sống có trách nhiệm với bản thân, với vợ con. Nếu nhà đã nát rồi cũng đừng mang gạch phá nhà người khác, tôi cho số không có nghĩa mong bạn gọi. Khi tôi nói rất bận và tắt máy nghĩa là thời gian quý giá của bản thân không thể dành cho bạn thêm một phút nào nữa. Tôi cũng không muốn biết bạn cần nói gì với tôi, cần gì ở tôi bây giờ, mong bạn hiểu điều đó là tôi mừng rồi. Mọi chuyện đã qua hãy để nó qua đi như bạn từng muốn thế. Mây của trời cứ để gió cuốn đi.

Như

Tôi khuyết tật trong vỏ bọc người bình thường


Thứ sáu, 15/7/2016 | 11:47 GMT+7

Thứ sáu, 15/7/2016 | 11:47 GMT+7

Tôi sống trong vỏ bọc của một con người bình thường, tôi rất buồn, nhiều khi muốn nói cho mọi người biết về sự thật con người mình nhưng lại sợ.

Tôi sinh ra ở một miền quê nghèo. Năm 2 tuổi tôi bị ngã từ trên cao xuống, cơ thể bị liệt nửa người. Gia đình cũng chạy chữa nên bệnh đã hết. Cơ thể bình thường cho đến khi 14 tuổi, chân tay trái bắt đầu nhỏ hơn chân tay phải. Từ đó tôi luôn lo sợ mọi người biết chuyện này nên sống trong vỏ bọc. Lúc nào tôi cũng mặc quần dài, không một ai biết tôi là người khuyết tật. Tôi luôn suy nghĩ và làm việc như người bình thường, sống với cách suy nghĩ và làm việc như thế đã 25 năm.

Nhưng rồi khi làm việc tôi đã đem lòng yêu đơn phương một cô gái không đẹp, không xinh. Mỗi khi nhìn em và nói chuyện, tôi luôn cảm thấy ấm áp và vui. Tôi không thể nhịn nói lời yêu thương với cô gái đó. Bản thân là người khuyết tật, sống trong vỏ bọc của một con người bình thường, tôi rất buồn, nhiều khi muốn nói cho mọi người biết về sự thật con người mình nhưng lại sợ. Không phải sợ mọi người biết sẽ xa lánh mà sợ khi nói ra tôi sẽ gục ngã. Thật sự bây giờ tôi không biết phải làm sao để sống thật với con người mình, để có thể nói lời yêu thương với người tôi yêu thích. Mong mọi người hãy giúp tôi.

Hoàng

‘;
var parentDom = $(this).parent().get(0).tagName;
var tableDom = $(this).parents(‘table’);
if(parentDom == ‘TD’ || parentDom == ‘td’)
{
tableDom.before(vneVideo).remove();
}
});
Parser.SITE_URL = base_url;
Parser.URL = js_url;
Parser.FLASH_URL = flash_url;
Parser.SITE_ID = site_id;
Parser.AUTO_PLAY = 1;
Parser.parseAll();
}
if (typeof(common.parserAdsFullScreen) != ‘undefined’) {
common.parserAdsFullScreen();
}
if (typeof(common.resizeImageDetail) != ‘undefined’) {
common.resizeImageDetail();
$(window).resize(function() {
common.delayFireOnce(1000).done(function() {
common.resizeImageDetail();
});
});
}